[Danmei] [ULB] – Đệ nhất chương: Xung kích (trung)

by Rainy.Lyn

U linh Boss – Tô Du Bính

Đệ nhất chương: Xung kích (trung)

Trans: Qt + Ct

Edit: Rainy

Beta: Diệp Phong

Trình độ xui xẻo của Vương Tiểu Minh lại thăng cấp

“Ta có thể hỏi tại sao không?”

“Không thể.” Baal trả lời cứ như không muốn cho cậu đường lui.

Chân Vương Tiểu Minh nãy giờ quỳ đã muốn nhũn ra, cậu đành ngồi bệt xuống đất, nhỏ giọng nói: “Kỳ thật ta cùng Thường Hải Đào không phải cái loại quan hệ đó đâu.”

“Thật không?” Baal cười lạnh.

Từ sau khi bị Lucifer đánh bại, thân thể hắn bị thương nghiêm trọng rồi được phong ấn trong hắc tinh châu. Ngày hôm qua tên đó không biết nổi điên cái gì, đột nhiên quăng hắc tinh châu vào thân thể của nhân loại, còn nói với hắn rằng năng lượng tình yêu có thể giúp hắn khôi phục thân thể. Bất quá thì y thật sự cũng không có gạt người. Hắn vừa mới kiểm tra thử, hắc tinh châu đích xác là dùng tình yêu của Vương Tiểu Minh để chữa trị thân thể hắn, thế nhưng mà —- dựa vào tốc độ phục hồi của nó, hắn chắc phải ngồi đợi tới một ngàn năm mới khôi phục trọn vẹn… một cái ngón chân! Đấy là nếu nhân loại có thể sống được ngàn năm.

Cho nên cần phải có một chất xúc tác để thúc đẩy nó.

Hắn đã tìm hiểu qua, trong một mớ tình yêu của Vương Tiểu Minh, y yêu nhất chính là cái người tên Thường Hải Đào. Hắn quyết định ra tay với tên kia, cố gắng làm cho ngọn lửa tình rực cháy chôn dấu sâu trong tim y bùng phát.

“Với lại, cậu ấy đã có bạn gái rồi.” Nghĩ đến đây, tim Vương Tiểu Minh liền nhức nhối.

Baal nhìn bộ dạng thất hồn lạc phách1 của cậu, nhịn không được liền hừ lạnh: “Vô tích sự.”

Vương Tiểu Minh cúi đầu chịu huấn2.

“Nếu bản thân muốn có được cái gì thì phải dùng hai tay mà cướp lấy. Nhân loại đã sa đọa đến thế mà ngay cả đạo lý này cũng không hiểu sao?” Baal nhìn tay của chính mình, “Nếu mà ngươi dám nói không hiểu, ta cũng không ngại đánh cho đến khi ngươi hiểu thì thôi.”

Vương Tiểu Minh hai mắt rưng rưng, “Ta đi rửa mặt một chút.”

Một chút thực sự đúng là một chút.

Hai chân Vương Tiểu Minh như thể đạp trên bánh xe gió, trong phút chốc bay cái vèo vô toilet rửa mặt, rồi lại bay cái vèo ra phòng bếp ăn cơm.

Lảo đảo đau đầu hoa mắt bước ra, Baal nhìn cậu vừa lòng gật gật đầu.”Sinh mệnh của nhân loại rất ngắn ngủi cho nên ngươi càng phải biết quý trọng thời gian nha.”

Vương Tiểu Minh mặt cứng đơ trắng bệch, không nói lời nào.

“Ta đã nói rồi, ta rất ghét người khác phớt lờ sự tồn tại của ta.” Baal đang cười thế nhưng vẻ mặt của hắn rõ ràng là biểu hiện tương phản.

Vương Tiểu Minh rơi lệ, miễn cưỡng hé miệng, than thở rên rỉ: “Hóc xương cá… đau a.”

Baal khó chịu nói: “Nhân loại thật sự yếu ớt làm cho người khác phiền chán muốn chết.”

Vương Tiểu Minh rất muốn lên tiếng, nếu vừa phiền vừa chán như vậy liền một cước đem ta đá ra đi, ngoảnh mặt giả bộ không thấy đi! Nhưng mà khi nhìn thấy khuôn mặt tuấn lãnh, đằng sau còn ẩn hiện sát khí của Baal, cậu liền nuốt trọn cả câu kia cùng xương cá xuống bụng.

Nuốt nửa chén dấm, xơi nửa chén cơm, rốt cục yếu hầu Vương Tiểu Minh cũng trơn tuột.

“Lập tức đi tìm Thường Hải Đào đi.” Baal đợi bên cạnh đã bắt đầu sốt ruột.

“Hôm nay cậu ta không có tiết.”

Baal quăng một cái liếc mắt qua.

Vương Tiểu Minh lập tức im miệng, bước tới cửa mang giày.

Baal đột nhiên hỏi: “Thường Hải Đào là nam nhân hả?”

Vương Tiểu Minh cả người chấn động, im lặng gật gật đầu.

Baal có chút ngoài ý muốn.”Trong thiên sứ phái nữ rất ít, cho nên thiên sứ thịnh hành nam nam luyến ái. Nhưng mà lúc thần sáng tạo nhân loại không phải đã rút kinh nghiệm, đặt ra tỉ lệ rồi sao?”

Vương Tiểu Minh trầm mặc thật lâu, mới ngập ngừng nói: “Có lẽ ngài đã quên đặt ra tính hướng của ta.”

Baal: “…”

Phòng trọ của Vương Tiểu Minh cách trường đại học A không xa, nếu ngồi xe bus thì chỉ đổi trạm ba lần.

Vương Tiểu Minh kinh hãi nhìn Baal thản nhiên đứng ở trên xe, những người chung quanh không ngừng đi xuyên qua thân thể của hắn.

Thân thể hắn nhìn vào không hề trong suốt, hơn nữa chẳng phải hắn đã nói hắn không phải quỷ sao? Vì cái gì mà…

Baal nhận ra nghi hoặc của cậu, thản nhiên nói: “Chỉ có ngươi có thể thấy ta.”

“…”

Biểu hiện cực kỳ bi thảm của Vương Tiểu Minh hiển nhiên đánh vào tâm hồn yếu ớt nhạy cảm của Baal, hắn thẹn quá hóa giận nói: “Đây chính là vinh hạnh của ngươi đó.”

“Ta có thể hỏi được không… Ta dựa vào cái gì mới có được vinh hạnh như vầy a.” Giọng cậu thật nhỏ, để tránh người ta hiểu nhầm cậu có vấn đề về thần kinh.

Baal suy nghĩ thật lâu rồi mới nói: “Ngươi vận khí hảo.”

Trước chữ ‘Hảo’ nên thêm vào chữ ‘Bất’ mới đúng3.

Vương Tiểu Minh nhìn phong cảnh bên ngoài xe bus như dòng nước chảy ngược, trong lòng đau khổ không nói nên lời.

Từ khi cậu vừa sinh ra, trong nhà bị vận đen ám không ngừng. Trước đây cha mẹ gọi cậu là sao chổi, cậu thật sự không phục. Cậu vẫn cảm thấy bản thân so với anh hai không hề thua kém. Lúc học tiểu học, anh hai học lớp bốn lớp năm còn chẳng biết làm đề văn trong khi cậu mới lớp hai đã biết dựa vào sách vở mà làm.

Nói về thông minh, cậu đương nhiên hơn hẳn anh hai.

Chính là, khi đó cậu không hề biết rằng, thế giới này ngoại trừ chỉ số thông minh ra, còn một thứ gì đó tên là ‘vận khí’. Mà cái thứ ấy, đến lúc cậu vào học trung học, mới chân chân thiết thiết4 lĩnh ngộ được nó

Cùng nhận một hộp cơm, trong hộp của cậu nếu không phải có thêm con gián thì là thiếu mất một món mặn.

Cùng là nhận đồng phục, phía trước phía sau đều ổn, tại sao tay áo cứ nhất thiết phải một dài một ngắn?

Cùng lên nhận bằng khen, tên người khác được viết công công chỉnh chỉnh, phiêu phiêu lượng lượng5, tên cậu chữ viết lại cố tình mơ mơ hồ hồ thì thôi đi, lại còn viết sai chính tả. Thử hỏi cái tên Vương Tiểu Minh dễ viết như vậy, viết sai khó đến cỡ nào?

Từ đấy về sau cậu mới hiểu, hóa ra vận khí thật sự rất trọng yếu.

Cuối cùng vất vả lắm mới thoát khỏi con đường nhấp nhô gồ ghề đó để đến tỉnh khác học đại học.

Cậu và gia đình đều thở phào nhẹ nhõm.

Có đôi khi sống xa nhà cũng là một cách để bảo vệ người thân. Cậu cuối cùng cũng chân chính lĩnh hội được những lời này. Mặc kệ vận mệnh đối với cậu rất không công bằng, nhưng cậu vẫn tin rằng đại nạn không chết tất có phúc về sau.

Chỉ là niềm tin vẫn mãi là niềm tin, kỳ tích thủy chung chẳng chịu đến với cậu. Cho nên cậu đành xuôi theo số mệnh, bắt đầu học cách thích ứng với cuộc sống ba bữa xui nhỏ, năm ngày xui to của chính mình.

Mãi cho tới tận bây giờ, kỳ tích đã xuất hiện, thế nhưng cũng là lúc cậu bị kéo vào vực sâu tăm tối khủng bố vạn dặm không lối thoát.

“Ngươi quyết định chính mình tự xuống xe, hay là để ta đem ngươi đá xuống?” Giọng Baal vang lên ngay bên tai.

Vương Tiểu Minh thu hồi một bụng đầy cảm xúc, mông như bị lửa đốt mà nhảy xuống xe.

Trường đại học A được phân ra làm hai khu Đông – Tây.

Chỗ Vương Tiểu Minh ở trước khi dọn đi chính là khu nhà phía đông.

Cậu cúi đầu bước nhanh trên đường băng qua khuôn viên trường. Ở trường, cậu cũng coi như là người nổi tiếng. Hồi mới tới, cậu rất xui xẻo. Đại hội thể dục thể thao, liên hoan hội, vũ hội… Chỉ cần nơi nào đó có xui xẻo là y như rằng nơi đó có cậu. Thế nên, cậu thật nổi tiếng. Thêm vào đó, Thường Hải Đào là đội trưởng của đội bóng rổ ở trường, cán bộ của hội học sinh, là người mà đi đâu ai cũng biết. Cậu và cậu ta thường xuyên ở cạnh nhau nên được thơm lây, lại càng thêm nổi tiếng.

May mắn là lúc này trong sân trường không nhiều người lắm.

Cậu chạy một mạch thẳng vào ký túc xá.

Thực sự phải lên lầu sao? Trong bụng cậu nghĩ thật bất an. Lấy tính cách của Thường Hải Đào mà cậu biết, cậu ta thích mềm không thích rắn. Mà quý ngài phía sau cậu, cả mềm lẫn rắn đều chẳng thèm quan tâm. Vạn nhất mà cả hai người bọn họ đều xông lên, Thường Hải Đào thật sự là có chết cả trăm lần cũng không đủ.

Nghĩ đến đây, cậu như bị áp lực đè bẹp, chút dũng khí nhỏ xíu vốn núp sâu trong góc tối cuối cùng cũng rục rịch chui ra.

Cậu cố ý đi đến phòng sát vách, rất nhanh mở cửa rồi hỏi, “Hải Đào không có đây sao?” Sau đó lại nhanh chóng đóng cửa lại, hướng Baal cười trừ nói: “Hình như không có ở đây.”

“Xùy! Minh quạ đen, mới sáng sớm mà mi đã ầm ầm cái gì! Thường Hải Đào không phải là ở phòng bọn mi hay sao? Có điên không mà chạy sang phòng tụi này tìm cái chi?!” Thanh âm của Bàn Đại Hải luôn luôn hiệu quả hơn so với loa phát thanh.

Vương Tiểu Minh nhìn thấy ánh mắt lạnh tanh của Baal, cậu hơi lui lui về phía sau.

“Ta không muốn việc tương tự thế này phát sinh thêm lần thứ hai, ta hảo tâm mà nhắc cho ngươi biết, tâm tình ta hôm nay không tốt lắm đâu.” Baal cười làm đầu óc cậu hỗn loạn.

Vương Tiểu Minh ở trong lòng thầm cầu nguyện Thường Hải Đào không có ở đây, mặc kệ là cậu ta ở bên cạnh bạn gái cũng được.

Cậu lẩm bẩm cầu nguyện xong, mở cửa phòng, trên giường chẳng có ai.

Thường Hải Đào đang đứng trước gương dùng mousse vuốt vuốt chỉnh chỉnh tóc của mình. Cậu ta nhìn qua gương thấy Vương Tiểu Minh bước vô, lập tức quay lại cười mắng: “Nhóc con, đến đền tội phải không? Chổi gai đâu? Có không muốn nhận tội cũng phải để anh đây uýnh vài cái cho đã nghiền à nha!”

Vương Tiểu Minh cười gượng gạo: “Cậu sắp đi ra ngoài sao?”

“Ừm. Lát nữa Tiểu Lệ sẽ đến đây. Hôm qua vẻ mặt cậu thảm quá nha, ỉu xịu như bún thiu lại chẳng nói năng gì, còn về sớm nữa. Làm Tiểu Lệ cứ nghĩ cậu không thích cô ấy. Chờ lát nữa cô ấy đến, cậu phải nói rõ ràng biết chưa hả?”

Cậu đích xác không thích cô ta, còn biết nói thế nào nữa?

Vương Tiểu Minh cúi đầu thở dài, “Ừm.”

“Vậy thôi sao?” Baal dựa vào cửa, nham hiểm cười nói, “Đừng có bảo là ngươi đã quên hết những lời ta nói rồi nha?”

“Không có!” Vương Tiểu Minh bị hàn ý từ hắn bắn ra sợ tới mức giật nảy mình.

“Cái gì không có?” Thường Hải Đào tò mò nhìn cậu.

“Ý tớ là… ưm, tớ không phải là không thích Tiểu Lệ.” Vương Tiểu Minh lắp bắp trả lời.

“Biết mà. Người tôi thích sao cậu không vừa ý được?” Thường Hải Đào bước lại gần, vươn tay xoa nhẹ tóc cậu. Đây cũng chỉ là thói quen của cậu ta thôi.

Vương Tiểu Minh quả thật không cao, chỉ có một mét bảy hai, lại gặp phải tên Thường Hải Đào này cao đến một mét tám ba, tất nhiên cậu chỉ có thể làm kẻ bị khi dễ.

Baal đứng một bên uy hiếp cậu: “Nếu ngươi không nói, ta sẽ tự làm.”

Vương Tiểu Minh mặc dù không hiểu hai chữ ‘Tự làm’ của hắn có ý tứ gì, nhưng mà trực giác mách bảo cậu tuyệt đối không phải chuyện tốt.

Cậu nhìn khuôn mặt cương nghị của Thường Hải Đào, trong lòng giãy dụa không ngừng.

Nếu mà phải nói bằng bất cứ giá nào, cùng lắm là hai người họ sẽ tuyệt giao. Ít ra Baal sẽ không tiếp tục gây khó dễ cả hai. Nhưng nếu để cho Baal ra tay chỉ sợ bọn họ đều chẳng sống nổi mất.

Mặc dù lý trí đã quyết định như thế, nhưng trong lòng cậu lại lưỡng lự. Dù sao cũng là cảm tình cậu đã cất giấu bao lâu nay, cậu những tưởng sẽ ôm bí mật này xuống mồ, nhưng xem ra với tình hình hiện tại, cậu không thể lui được nữa rồi…

“Sao?” Baal bắt đầu không kiên nhẫn.

Vương Tiểu Minh cắn răng gọi, “Hải Đào!”

“Gì á?”

“Tớ, tớ…” Vương Tiểu Minh túm chặt ống quần, mắt nhắm tịt, vò đã mẻ lại sứt6 nói, “Tớ yêu cậu.”

Thường Hải Đào kinh ngạc, lập tức cười mắng: “Giả bộ vừa thôi. Tưởng làm vậy là tôi xí xóa hết chuyện hôm qua sao, mơ đi. Đợi một lát nữa Tiểu Lệ đến cậu mà không có nhiệt tình, để xem tôi trừng trị cậu thế nào.”

Vương Tiểu Minh quay đầu lại nhìn Baal, ánh mắt thật đáng thương như muốn nói: ta đã nói a, nhưng thất bại mất rồi.

Baal đứng thẳng dậy, cười lạnh nói: “Nếu đã thế, xem ra ta đành phải tự mình động thủ vậy.”

Vương Tiểu Minh hoảng sợ nhìn hắn từng bước một hướng về phía Thường Hải Đào – kẻ không hề biết chuyện gì sắp xảy ra.

Thường Hải Đào vẫn như cũ hết sức chăm chú chải chuốt đầu tóc.

Không biết dũng khí từ nơi nào ào ra, ngay khoảnh khắc trước khi Baal chuẩn bị chạm đến Thường Hải Đào, Vương Tiểu Minh vừa hô to “Cẩn thận đấy” vừa nhào lên, đẩy Thường Hải Đào ra.

Ầm.

Thường Hải Đào bị cậu xô đập vào trước gương.

Vương Tiểu Minh đơ người, cẩn thận nhìn nhìn cậu ta, “Cậu không sao chứ?”

Cậu nói gì cơ?” ‘Thường Hải Đào’ ngẩng đầu, nở nụ cười làm toàn thân cậu rét run.

————————–

1, Thất hồn lạc phách: kiểu như là mất hồn, ngẩn ngơ.

2, Chịu huấn: Nghe giảng đạo, nghe anh nhà lên giọng dạy đời ^^

3, Ở đây anh khen em vận khí tốt, em bảo vận khí của em không tốt mới đúng.

4, Chân chân thiết thiết: rõ ràng, thật sự, hoàn toàn.

5, Công công chỉnh chỉnh: chỉnh tề, ngay ngắn – Phiêu phiêu lượng lượng: nắn nót, xinh đẹp (chỉ nét chữ)

6, Vò đã mẻ lại sứt: ở đây ý nói em đã lâm vào đường cùng.

* Lucifer – vị này chắc cũng nhiều người biết rồi ha.

Tớ chỉ dựa theo vài bài tìm được trên mạng, tóm tắt như sau: Lucifer trong tiếng Latinh có nghĩa là “Người mang đến ánh sáng“, ông đã từng là tổng lãnh thiên sứ trên thiên đàng, sau đó vì rất nhiều lý do (một đống lý do được đưa ra trên mạng @.@), ông đã lôi kéo 1/3 tổng số thiên sứ chống lại chúa trời và thiên đàng, rồi thất bại và trở thành đọa thiên sứ (Fallen Angel – Thiên sứ sa đọa). Theo nhiều nguồn cho biết thì sau đó Lucifer đã trở thành Satan – chúa quỷ của địa ngục nhưng mà không phải thế nha. Satan cùng Lucifer là hai người khác nhau và Satan cũng có tên trong danh sách các Fallen Angel.

Trong U linh hệ liệt thì lý do mà ngài ý sa đọa chính là “Kiêu ngạo” – một trong thất tông tội của loài người. Lucifer cùng 6 đọa thiên sứ khác trở thành 7 đại ma vương của địa ngục.

* Đọa thiên sứ hay Fallen Angel chính là những thiên sứ mang tội, họ bị đuổi khỏi thiên đàng và đôi cánh biến thành màu đen. Anh boss nhà mềnh mang tội danh “Phá hoại” =w=!

Cái này ai ở bên đạo chắc biết chính xác hơn (dù rằng nhà chúng ta cũng có cái người nào đó mà lại chả biết mấy cái này, bạn Zhu nhỉ XD?)

Càng về sau sẽ càng nhiều Đọa thiên sứ xuất hiện, cta từ từ tìm hiểu a ^^

Muốn bik thêm chi tiết, click here: Lucifer, Fallen Angel, Thất tông tội.

Lại đây.

Hắn đột nhiện vươn tay, đem Vương Tiểu Minh kéo vào trong ngực, cúi rập xuống đè lên môi cậu.

Các ngươi… Xem đủ rồi sao còn chưa cút?