[Danmei] [ULB] – Đệ lục chương: Ứng chinh (trung)

by Rainy.Lyn

U linh Boss – Tô Du Bính

Đệ lục chương: Ứng chinh (trung)

Trans: Qt + Ct

Edit: Rainy

Lực sát thương của Baal quá ghê gớm

Sau khi đuổi khéo Vương Tiểu Minh đi, Hạng Văn Huân vẫn ngồi ở trên sô pha.

Một lát sau, cô gái gặp lúc trước cầm di động vội vàng đi tới, “Hạng tổng, là điện thoại từ Đào tiên sinh.”

Anh ta nhận điện thoại, vừa mới để lên tai liền nghe thấy giọng Đào Nhạc đang ở đâu đó mắng cha chửi má.

“Có tinh thần quá ha.” Hạng Văn Huân nhẹ giọng toát ra một câu.

Tiếng mắng chửi của Đào Nhạc ngừng lại, ngay sau đó thanh âm gào rú rống lên, mơ hồ còn có thể nghe được giọng khuyên giải của bác sĩ y tá. Chờ gã phát tiết đã đời, Hạng Văn Huân mới nói: “Nói đi. Sao lại thành ra thế này?”

“Có trời mới biết sao lại thế này.” Đào Nhạc dùng gương soi vào cái đầu bị băng gạc quấn quanh, “Không biết có để lại sẹo không. Mẹ kiếp, xui ghê!”

Hạng Văn Huân mày hơi hơi nhăn lại. Lấy tính cách của Đào Nhạc anh rất hiểu, chuyện bé như hạt vừng hạt đậu từ miệng gã phun ra cũng có thể lớn bằng trời, sao hôm nay nói nhiều đến thế mà nửa chữ cũng không hề đề cập đến tên nhóc kia? Bất quá lòng dạ anh ta thâm sâu, hỏi nhiều chẳng bằng không hỏi, cho nên chỉ nói bóng gió: “Hôm nay tôi đã tuyển tên nhóc mà cậu đưa tới rồi.”

“Nhóc nào?” Đào Nhạc đầu tiên là ngẩn người, sau đó mới nhớ tới tên nhóc hai lúa gặp ở cổng, kinh ngạc nói, “Không phải đâu? Đã tuyển thằng nhóc đó rồi hả? Bộ mắt cậu chó gặm rồi sao? Thằng nhóc như vậy mà cũng tuyển được hả trời, tính đem Ngân quán biến thành hàng bánh chẻo hả?”

Hạng Văn Huân mặt mày nhăn càng chặt, nghe như khẩu khí của Đào Nhạc, gã không hề yêu mến gì Vương Tiểu Minh, nhưng mà đã không thích còn cho lên xe làm gì? “Cậu ta chỉ đến xin làm nhân viên phục vụ. Hồi nãy tôi nhìn thấy cậu và cậu ta cùng đến, cứ tưởng là cậu rất vừa ý chứ.” Anh ta ngừng một chút, “Đừng nói là niềm vui mới nha?”

“Niềm vui cái đầu cậu. Ông đây mà thích hắn thà nhảy xuống tư giang còn hơn!” Tư giang là con sông lớn nhất ở thành phố này. Đào Nhạc càng nói càng bức xúc, “Tôi yêu Kiệt Thiếu, cậu còn không biết hay sao, làm sao có thể vừa ý với cái loại đó được chứ hả?”

“Cậu ấy mấy bữa nay thường qua lại với vài đại gia.”

“Khốn nạn!” Đào Nhạc tức giận cúp máy.

Hạng Văn Huân nhìn di động, im lặng, một lúc sau mới đi tới phòng điều khiển, nói với bảo vệ ngồi bên trong: “Quay tại hình ảnh mới nãy lúc cậu ta tới đi.”

Bảo vệ không dám chậm trễ, vội vàng tua đoạn video chạy đến thời điểm đó.

Trên màn hình, Vương Tiểu Minh chậm chạp bước xuống xe, co đầu rụt cổ nhìn bốn xung quanh, sau đó mới bước về phía thang máy.

Sau đó màn hình chuyển sang hình ảnh trong thang máy. Ánh mắt Hạng Văn Huân chợt dừng lại, “Phóng lớn hình ảnh lên.”

Bảo vệ vội vàng đổi sang chế độ điều chỉnh kích thước. Hình ảnh của Vương Tiểu Minh lập tức được phóng đại.

Hạng Văn Huân nheo mắt lại nhìn miệng y.

Bảo vệ hiển nhiên cũng chú ý tới điểm này, “Tên này có ý gì chứ, cứ lẩm bẩm lầm bầm.”

Trong màn hình, Vương Tiểu Minh đột nhiên ngẩng đầu, sợ hãi nhìn camera, sau đó lại cười gượng giơ tay làm tư thế OK rồi lại nhanh chóng gục mặt xuống.

Hạng Văn Huân vẫn chú ý đến cử động miệng của y.

Đầu Vương Tiểu Minh đột nhiên nhìn xuống, hai tay chống trên mặt thủy tinh, nhìn qua có vẻ kích động. Cho tới khi thang máy lên đến tầng cao nhất, y mới bình tĩnh lại bước ra.

Bảo vệ nói: “Hạng tổng, liệu y có bị bệnh tâm thần không a? Sao lại thích lảm nhảm với chính mình như vậy?”

“Cậu ta không giống như đang nói chuyện một mình.” Hạng Văn Huân nhìn hình ảnh Vương Tiểu Minh trên màn hình, chậm rãi nói, “Cậu ta hình như đang nói chuyện với ai đó.” Bởi vì mỗi lần mở miệng xong, y đều dừng một chút, tựa hồ là đang nghe ai nói chuyện.

Bảo vệ nhìn vẻ mặt âm trầm của Hạng Văn Huân, tự nhiên cảm thấy một trận lạnh run sau lưng.

Vương Tiểu Minh đi theo gã đàn ông cao gầy được gọi là Dương quản lý, yên lặng quan sát hai bên hành lang.

Chỗ này nghe nói là lối đi của hậu cần.

Thỉnh thoảng có gặp người qua lại.

Cũng có mấy người được nhận vô như Vương Tiểu Minh, là mấy nam nữ thanh niên ngồi cùng xe tới lúc trước.

Những người đó nhìn thấy Dương quản lý đều cung kính chào hỏi, có thể hiểu được vị Dương quản lý này trong đây rất có địa vị a.

Dương quản lý đến gần một cái cửa lớn màu xanh hơi hé mở thì dừng lại, giơ ngón tay chỉ vô nói: “Đây là căntin, là chỗ ăn uống của mấy người.”

Vương Tiểu Minh liếc nhìn lão. Cảm thấy cái từ ‘Mấy người’ của lão hình như mang theo ý khinh bỉ và coi thường.

Dương quản lý không nhiều lời, tiếp tục bước về trước, cậu đành phải tiếp tục đi theo.

Cuối hành lang là một cửa lớn bên đen bên trắng, Dương quản lý gõ cửa hai tiếng, không đợi người ở bên trong trả lời liền đẩy cửa bước vô nói: “Nè. Có người mới tới đấy.”

“Giờ này mà còn có người hả?” Một thanh âm khô khốc lầm bầm.

Vương Tiểu Minh theo vào. Là một gian phòng khoảng hai mươi mấy mét vuông.

Một tên con trai cường tráng bán khỏa thân ngồi trên sofa đang mặc áo sơmi vào, tóc xanh tóc tím rối một cục như cái ổ gà trên đầu.

Dương quản lý nghiêng người để Vương Tiểu Minh lộ diện, “Là người mà Hạng tổng đích thân tuyển.”

“Đã tuyển rồi sao?” Tên này đứng lên, cao hơn chừng một cái đầu so với Vương Tiểu Minh. Hắn ta vóc người cao, lưng lại dài, cho nên thoáng cái không gian văn phòng đã trở nên nhỏ hẹp. “Lại đây ta coi thử.” Hắn ta hướng Vương Tiểu Minh vẫy tay.

Vương Tiểu Minh nơm nớp lo sợ lết xác qua.

Gã con trai đột nhiên vỗ cái bốp lên mông cậu, “Ta không ăn thịt người nha, mi sợ gì chứ?”

Vương Tiểu Minh đau đớn xoa xoa mông, vô cùng sợ hãi nhìn Dương quản lý.

Tâm tình Dương quản lý có vẻ phấn khởi lắm, “Ta là quản lý bộ phận giải trí, nếu cậu muốn đổi việc thì có thể sang tìm ta.” Lão nói xong, nhìn tên kia cười đến ý vị thâm trường, xoay người ra ngoài.

Gã con trai thấy vẻ mặt Vương Tiểu Minh do dự, cười lạnh nói: “Lão ta quản những thứ cần bán đi thôi, nhìn bộ dạng mi như vậy tốt nhất vẫn nên làm cấp dưới của ta đi.”

Vương Tiểu Minh hơi sợ, mắt xem mũi, lỗ mũi xem tim, cũng không biết nói nữa.

“Ta là quản lý bộ phận phục vụ Chử Chiêu, ngươi cứ gọi ta là Chiêu ca cũng được.” Hắn ta lại ngồi xuống, từ trong túi áo lấy ra bao thuốc, rút một cây ngậm ở miệng, tà nhãn nhìn cậu.

Tuy kinh nghiệm sống Vương Tiểu Minh gần như không có, nhưng cũng may nhờ coi khá nhiều phim trên TV, ánh mắt liếc qua mọi ngóc ngách, quả nhiên nhìn thấy trên bàn làm việc có đặt một cái hộp quẹt, lúc này thức thời bật lửa đem đến trước mặt hắn ta.

Chử Chiêu chậm rãi cúi đầu về phía trước.

Lửa bén vào điếu thuốc… Lửa đột nhiên bốc lên, lập tức lướt qua mái tóc rối bù xanh xanh tím tím của hắn!

“Này!” Chử Chiêu vội quăng điếu thuốc, tay lập tức chụp lên đầu.

Vương Tiểu Minh cũng bị dọa muốn đứng tim, cầm lấy cuốn tạp chí trên bàn quạt lên đầu hắn ta.

Ước chừng phải quạt đến năm sáu lượt, lửa mới tắt.

Chử Chiêu ngồi chết cứng trên sofa, một tay vẫn giữ lấy đầu còn đang choáng váng, ánh mắt đờ đẫn, hiển nhiên là vẫn chưa hồi phục tinh thần do ‘tai nạn’ mới nãy. Ổ gà trên đầu lại vô cùng thê thảm, trong không khí hỗn tạp mùi khói cùng mùi khét, không ngừng nhắc lại hình ảnh mới nãy.

Vương Tiểu Minh đầu cuối thấp đến không thể thấp hơn, ánh mắt không ngừng nhìn ra phía cửa.

Tầm mắt Chử Chiêu từ từ lia đến người cậu.

Vương Tiểu Minh nhỏ giọng biện giải: “Em không biết cái bật lửa lại mạnh đến thế.” Ngọn lửa vừa rồi nhìn kiểu gì cũng không thể là lửa từ hộp quẹt phát ra… Cậu đột nhiên nhìn về phía cái tên nãy giờ thản nhiên đứng một bên, từ đầu tới cuối vẫn không nói một lời nào – Baal.

Ngay sau đó là một tràn cười sảng khoái đến dị thường.

Còn tưởng rằng hắn im lặng lâu như vậy là vì rốt cục đã đem cậu quẳng vào Ngân quán, tâm tình vui sướng. Không nghĩ tới hắn kỳ thật đang ngầm tính toán như thế nào quậy. Mới sáng sớm trong thời gian ngắn như vậy, hắn đã làm cho một người tông xe, một người bị cháy tóc. Nếu cứ tiếp tục ngu ngơ thế này, không biết hắn còn bày ra trò gì nữa đây.

Xuất phát từ tinh thần nhân đạo, Vương Tiểu Minh cảm thấy bản thân không nên nhận công việc chỗ này.

Mặc dù phúc lợi thật sự làm người khác thèm muốn nhỏ dãi.

Chử Chiêu nhặt cái hộp quẹt bị vứt trên mặt đất, cố vươn tay thật xa ra, từ từ bật.

Lửa phụt lên, cháy rất bình thường.

Hắn ta thử lại hai lần, vẫn y như thế. “Mi bật thử xem.”

Vương Tiểu Minh chụp được cái bật lửa, cũng đang định giơ tay thật xa để thử thì bị Chử Chiêu đá một phát, “Thử với tóc á, để khoảnh cách giống ta mới nãy đi.”

Vương Tiểu Minh vụng trộm liếc Baal một cái, trong mắt tràn ngập cầu xin.

Baal khóe miệng khẽ nhếch, từ chối cho ý kiến.

Vương Tiểu Minh lại nhìn về phía Chử Chiêu.

Chử Chiêu đối với làn nước ẩn ẩn trong mắt cậu coi như không có, hắn ta trước đây đã từng thấy nhiều mỹ nhân khóc trước mặt hắn, xinh đẹp động lòng người, vậy mà còn chẳng đả động được sự thương hại từ hắn. Hắn ta nhếch mi, trong mắt viết rõ ý, ngươi mà không thử ta liền đánh gãy chân.

Thế giới quả nhiên rất u ám. Vương Tiểu Minh khẽ cắn môi, ấn cái tách.

Lửa bật lên, rất bình thường. Xem ra vào lúc quan trọng Baal vẫn rất từ bi a.

Vương Tiểu Minh mới vừa thở ra, chợt nghe Chử Chiêu nói: “Tiếp tục đi.”

Vương Tiểu Minh chỉ có thể tiếp tục thử.

Hiển nhiên BOSS đại nhân cũng như trong game chỉ thích chơi một lần, lúc sau khi Vương Tiểu Minh bật lửa liên tục, dùng một kết giới bao quanh hộp quẹt, cho nên lửa bật ra không được.

Chử Chiêu chưa chịu từ bỏ giựt lấy hộp quẹt tự bật.

Lửa bùng lên, cháy sát mũi hắn.

Bốp!

Chử Chiêu quăng hộp quẹt ra thật xa.

Căn phòng quỷ dị lại im ắng.

Chử Chiêu hít sâu một hơi, lẩm bẩm: “Mẹ kiếp, đây không phải là buộc người đi cứu trợ cô bé bán diêm sao?” Hắn ta ngẩng đầu liếc mắt nhìn Vương Tiểu Minh đang hoảng sợ, “Mi là do Hạng tổng xách vào?”

Vương Tiểu Minh gật đầu.

“Dựa vào cái gì?” Hắn cà lơ phất phơ đích nhìn cậu, trong mắt hiện lên một tia sắc bén.

Vương Tiểu Minh ngây người. Cậu có nên nói là nhờ Baal không?

“Hạng tổng bình thường ngay cả khách hàng cũng khó thấy mặt, mi nhờ vào cái gì mà để ngài ấy đích thân tuyển vô chứ?” Chử Chiêu thấy mặt cậu vẫn ngơ ngẩn, nghĩ cậu cố tình giữ bí mật, tức cười nói, “Không muốn nói sao. Mặc kệ mi có chỗ dựa vững chắc hay có ai đó đứng sau chống lưng, đã vào tay ta là ta đều đối xử như nhau hết.”

Vương Tiểu Minh trong lòng có chút cảm động. Nãy mình mới vừa đốt tóc hắn, thế mà hắn vẫn muốn đối xử công bình, này thật là tấm lòng khoan dung độ lượng.

“Cho nên,” Hắn ta di chân lên điếu thuốc trên mặt đất, từ từ giẫm nát, mùi thuốc tỏa ra, tàn thuốc vàng nâu rơi đầy đất. “Mối thù bị đốt tóc này, ta sẽ tự biết cách báo thù cho phải đạo.”

“…” Nếu bây giờ cậu nói ra, chống lưng cho cậu chính là đại BOSS của ám hắc liệu có kịp không? Vương Tiểu Minh trong lòng sợ hãi mà nghĩ.

Thật giống như Nobita xui xẻo nhiều năm, đột nhiên gặp được Doraemon. Tuy rằng bạn Doraemon của cậu rất dã man và bạo lực, nhưng cũng tùy lúc cũng sẽ bảo vệ cậu. Hiện tại mới biết, kỳ thật chính là…