[Danmei] [ULB] – Đệ thất chương: Điểm đơn (trung)

by Rainy.Lyn

U linh Boss – Tô Du Bính

Đệ thất chương: Điểm đơn (trung)

Trans: Qt + Ct

Edit: Rainy

Nội bộ Ngân quán phức tạp, loạn như ma

“Không phải thiếu gia cũng có thể bán được mà.” Trương tổng nguyên bản chỉ định trêu chọc, cũng chẳng chút thật lòng. Nhưng nhìn vẻ mặt do dự như bị tra tấn của cậu, ngược lại sinh ra vài phần hứng thú, “Nếu là lần đầu tiên của cậu, ta còn có thể ra giá cao hơn một chút. Bằng với giá của Kiệt thiếu nhé, thế nào?”

“Tôi…” Vương Tiểu Minh đứng trên bậc thang lầu hai, cúi đầu nhìn xuống chỗ rẽ cong cong đầu hành lang, mặt đỏ bừng bừng, “Tôi không phải…”

Cậu nói chưa dứt, chợt nghe Trương tổng “A” lên một tiếng, ngã xuống, lăn như hồ lô xuống cầu thang.

Vương Tiểu Minh mở to hai mắt, nhìn cái tay của mình bị Baal cầm lấy, mạnh mẽ đẩy xuống. “Ta, ta vừa rồi…”

“Ngươi mới đẩy hắn xuống đó.” Baal tẩy sạch hành vi phạm tội của hắn không còn một mảnh.

“Nhưng vừa rồi, rõ ràng là ngươi bắt lấy tay của ta…” Vương Tiểu Minh mặt càng thêm đỏ, nhưng mà là tức giận.

Baal nhướn mày, “Dám so đo hả?”

Vương Tiểu Minh nhìn hai tròng mắt đen thẳm sâu như vực kia của hắn, khí thế giảm xuống, thấp giọng nói: “Nếu người khác nhìn thấy…” Hôm nay cậu phạm lỗi nhiều lắm rồi, thật vất vả lắm mới có được cơ hội, cậu lại một lần nữa…

Cậu nhìn bảo vệ cùng tài xế vội vàng chạy vô khiêng người, lo lắng không kiềm chế được. Cậu tuy không biết cái lão Trương tổng này là ai, nhưng dựa vào cách ăn mặc và xưng hô, chắc chắn lão là kẻ có tiền.

Cho tới bây giờ dân không nên cùng quan đấu, nghèo không thể tranh với giàu, nhìn bộ dáng lão Trương tổng này không phải là người dễ dàng ngậm bồ hòn làm ngọt được.

“Do hắn không cẩn thận ngã xuống chứ do ai đâu?” Baal chẳng hề để ý, ôm ngực, “Nếu gã dám quay lại sinh sự, ta liền lập tức tống cổ gã vào ống khói.”

Vào ống khói?

Vương Tiểu Minh vắt óc nghĩ tới cái nơi khói đen mù mịt, không nhịn được rùng mình một cái.

Hạng Văn Huân nhìn màn hình, trầm giọng nói: “Quay lại đoạn Trương Vinh Quế ngã xuống đi.”

Thừa dịp lúc anh ta đi ra, làm một chuyến WC xong, bảo vệ lúc này hoàn toàn trong trạng thái thoái mái, tua lại thiết bị giám thị vừa nhanh vừa chuẩn.

“Dừng!” Hạng Văn Huân nhìn khoảnh khắc Vương Tiểu Minh ra tay, “Phóng to lên.”

Bảo vệ không rõ chuyện gì, nhưng mà vẫn nghe theo.

“Phóng to khuỷu tay của cậu ta.” Hạng Văn Huân trầm giọng nói.

Hình ảnh từ từ phóng lớn, khuỷu tay của Vương Tiểu Minh cơ hồ chiếm hơn nửa cái màn hình.

Bảo vệ rốt cục nhịn không được hỏi: “Hạng tổng, có vấn đề gì vậy?”

Hạng Văn Huân thản nhiên nói: “Không có gì, ta chỉ muốn xem tay áo của cậu ta có phải bị khoét ra một cái lỗ không thôi.”

“…” Xem tay áo của nhân viên có phải bị rách một lỗ không? Ánh mắt bảo vệ quỷ dị nhìn Hạng Văn Huân rồi lại nhìn lên màn hình, cuối cùng im lặng —— Hành vi của Hạng tổng đều luôn có ý nghĩa, có mục đích cả, gã không cần phải hiểu làm gì.

Hạng Văn Huân căn bản không hề chú ý đến người bảo vệ bên cạnh trong đầu đang vòng vo một hồi loạn thất bát tao. Anh ta đang hết sức chăm chú nhìn vào khuỷu tay của Vương Tiểu Minh cách thượng phòng khoảng năm sáu mét ——- cái ống tay áo rộng thùng thình bị túm lại một chỗ, giống như thể bị cái gì đó cầm chặt lấy.

Anh ta vươn tay phải, nhẹ nhàng cầm thử lên vị trí đó bên trái.

Thư kí —— cô gái lúc trước đứng ở thang máy đợi Vương Tiểu Minh cầm di động tiến vào, “Trương tổng bị thương không nhẹ, đã bị hôn mê bất tỉnh.”

Hạng Văn Huân đáp lại một tiếng.

Thư kí nghĩ một hồi, nhẹ giọng nhắc nhở nói: “Nghe nói Trương tổng và thư kí trước đây…”

“Ta biết.” Hạng Văn Huân đạm đạm cắt ngang lời nàng.

Thư kí lập tức hiểu được mình thật nhiều chuyện, thắt lưng vội thẳng lại, nhanh chóng điều chỉnh ngữ khí, tiếp tục nói: “Kiệt thiếu không có đến phòng y tế, đã trực tiếp tới Hào Tình các rồi.”

Hạng Văn Huân gật đầu, “Nhớ rõ đưa Trương tổng đến bệnh viện tốt nhất.”

Thư kí chân mày hơi nheo, “Đào tiên sinh đang ở bệnh viện tốt nhất mà.”

“Phòng bệnh sắp xếp gần một chút, cho hắn đỡ bất tiện khi tìm kiếm.” Hạng Văn Huân khóe miệng hơi hơi giương lên, “Tìm hai gã đến quần cho lão già kia một trận, không phải muốn lão đến bệnh viện thì còn sao nữa?”

Thư kí lúc này hiểu được ám chỉ của anh ta, gật gật đầu, đang muốn xoay người đi, lại nghe anh ta nói: “Đúng rồi, nói với Chử Chiêu, kêu cậu ta điều Vương Tiểu Minh đến Hào Tình các luôn đi.”

Thư kí hơi kinh ngạc. Ngân Quán khai trương lâu như vậy, Hạng Văn Huân trước giờ ngoại trừ người thân và quản lý cấp cao ra, chưa từng đặc cách cho bất kì ai. Nàng ta thăm dò hỏi: “Là nói Chử quản lý sao?”

Hạng Văn Huân ngước mắt, “Hôm nay cô nói nhiều quá đi.”

Sắc mặt thư kí trắng nhợt, xoay người vội vã rời đi.

Vương Tiểu Minh thật vất vả đánh bạo hỏi một nhân viên đường về phòng chứa công cụ, nhanh chóng nhìn thấy vẻ mặt u ám của Uông tỷ đứng ngay trước cửa.

Cậu trong lòng tim nhảy loạn cào cào, thầm nhủ tiêu đời rồi.

Nhưng ngạc nhiên ở chỗ là Uông tỷ cũng chẳng hỏi han cậu trốn việc đi đâu, mà chỉ nhẹ nhàng nói bâng quơ: “Đến giờ cơm rồi, đi thôi.”

Chỗ ăn cơm chính là sau cánh cửa lớn màu xanh lục xanh lam mà Dương quản lý đã giới thiệu qua. Lúc bọn họ đến bên trong đang ngồi theo từng bàn.

Vương Tiểu Minh hơi giật mình, Ngân Quán vắng vẻ, đi tới đi lui cũng chỉ gặp được vài người, làm cậu cứ tưởng nhân viên ở Ngân quán rất ít, không nghĩ tới… Bọn họ bình thường là ẩn núp ở chốn nào? Cư nhiên lại bí ẩn như vầy.

Uông tỷ tựa hồ nhìn ra suy nghĩ của cậu, giải thích: “Từng nhân viên làm việc ở đây đều được chia theo khu, không được cấp trên cho phép tuyệt đối không thể rời vị trí.”

Vương Tiểu Minh biết những lời này là đang nói cho cậu nghe, mặt lại đỏ lên một mảng.

“Hơn nữa trong bộ phận phục vụ, ngoài trừ tiếp viên ra, các nhân viên khác không thể tiếp xúc với khách hàng.” Mụ ta nói xong, từ trong túi rút ra bộ đàm, “Toàn bộ Ngân quán đều được trang bị thiết bị theo dõi. Từng lượt khách ra vào đều được bảo vệ chú ý hai tư trên hai tư giờ, nhân viên làm việc nếu đi nhầm lên hành lang phục vụ cho khách, sẽ lập tức được cảnh báo để rời đi ngay.”

Cho nên mới nãy cậu tự cho là vô cùng bí mật trốn việc, kì thật chỉ là trò cười trong mắt người khác sao?

Vương Tiểu Minh lại muốn chui xuống hố.

Baal đột nhiên đứng bên cạnh nói: “Nếu từng lượt khách ra vào đều có bảo vệ theo dõi, vậy con heo kia làm sao lại bị người ta đánh cho tan tác được?”

Vương Tiểu Minh ngẩn người, nhìn hắn.

Baal khóe miệng nhếch lên, “Hừ. Bộ không nghĩ tới vấn đề này hả?”

“Không phải, ta đang nghĩ… Bây giờ là lúc nào rồi mà ngươi vẫn còn quan tâm tới chuyện của người khác?” Nói không chừng đây giống như là bữa tối cuối cùng của chúa Giê-su và mười hai môn đồ a, sau khi ăn xong là bị đá đít ra ngoài liền.

“Ta quan tâm chuyện của người khác?” Lông mày của Uông tỷ nhướng cao tới nỗi tưởng chừng như muốn bay ra khỏi phạm vi cái trán!

Vương Tiểu Minh cả kinh, vội vàng giải thích nói: “Em không phải, không phải nói tỷ xen vào việc của người khác, em đang nói là…”

“Cho dù lát nữa cậu được điều tới Hào Tình các, nhưng mà ta vẫn còn là cấp trên của cậu. Cậu vẫn luôn luôn là người thuộc bộ phận vệ sinh, hiểu chưa hả?” Uông tỷ hung tợn nói, “Đừng tưởng nhờ xua nịnh Hạng tổng mà được một bước lên mây. Ở trong này, ai ai cũng phải dựa vào thực lực hết.”

“Xì.”

Loại âm thanh mang theo ý cười nhạo thế này rõ ràng không phải là phát ra từ Vương Tiểu Minh. Cậu như thể học sinh tiểu học, đang ngoan ngoãn cúi đầu nghe giáo huấn.

Lên tiếng chính là một thiếu phụ mặc một thân đỏ thẫm, trang điểm hết sức diễm lệ. “Ây da, thường xuyên mở miệng ra, bà đây là dì họ của Đào tiên sinh, ấy thế mà bữa nay Uông tỷ lại nói đến thực lực cơ đấy. Thật là chuyện lạ năm nào cũng thấy, năm nào cũng thế.”

“Giang Tuyết Yến, cô dám ăn nói vô lễ với ta.” Uông tỷ đột nhiên biến sắc.

Giang Tuyết Yến cười lạnh nói: “Tôi chưa nói kháo, cũng chẳng thèm chửi thao*, làm sao lại vô lễ được chứ? Hay là tỷ thích tôi đem tất cả bộ phận, cơ quan trên thân thể tỷ ân cần thăm hỏi một lượt, tỷ mới hài lòng đây?”

Uông tỷ tức giận đến nỗi mặt mày trắng bệch.

Vương Tiểu Minh nghĩ, nếu mousse trên đầu bà ta không quá nhiều, tóc nhất định sẽ dựng hết lên cho coi.

“Giang Tuyết Yến, con nhỏ chết tiệt!” Uông tỷ mở miệng tuôn trào, “Mày thì có gì đặc biệt hơn người chứ, còn không phải ỷ vào thằng em chết tiệt ư! Bằng không dựa vào đâu mà mày nghĩ mày được vô đây hả?!”

Giang Tuyết Yến ánh mắt và nụ cười lập tức sắc bén, “Thế không phải cần cảm ơn thằng cháu yêu quý của bà sao, nếu không nhờ nó, em trai tôi làm sao lại được hưởng vinh hạnh này?”

Uông tỷ ngực phập phồng dữ dội, hơi thở lên xuống đứt quãng, đột nhiên quay đầu hung hăng trừng Vương Tiểu Minh nói: “Ngươi câm điếc hả? Còn không mau giúp ta mắng ả?!”

Vương Tiểu Minh vô tội mở to hai mắt. Bây giờ muốn làm nhân viên vệ sinh còn cần luyện công phu miệng lưỡi nữa hả?

“Còn không mắng sao?!” Uông tỷ đã hiện nguyên hình là một mụ đàn bà chanh chua đanh đá.

Mọi người xếp hàng bên cạnh hiển nhiên là thấy nhưng không hề cảm thấy kỳ quái, với họ, nên xếp hàng thì cứ xếp hàng, muốn xem diễn cứ tiếp tục xem diễn.

Vương Tiểu Minh nhìn về phía Giang Tuyết Yến.

Giang Tuyết Yến vô cùng ung dung đứng chờ cậu.

Vương Tiểu Minh chậm rãi mở miệng nói: “Chị bôi son đậm quá.”

… (*quạ bay qua đầu*…………)

Cái muôi đầu bếp đang dùng để chia đồ ăn bỗng dưng rớt cái beng vào trong bồn.

Ai có mắt kính đều bị rũ xuống.

Vương Tiểu Minh thấy Uông tỷ sắp nổi cơn, nhanh chóng nói: “Thật đấy. Nhìn y như một bồn máu đầy miệng.”

Được rồi. Ngươi còn xoay chuyển được một chút.

Uông tỷ miễn cưỡng chấp nhận, khẩu khí kiềm nén lại.

Nhưng mà Vương Tiểu Minh cảm thấy đối phương với mình không thân cũng chả quen, đã không quen biết mà lại nói cô ta như thế là không được, vì thế liền nói bổ sung, “Tôi thấy chị nếu bôi son nhạt hơn một chút, chị nhìn rất đẹp cho nên bôi son nhạt hơn chắc chắn sẽ càng đẹp.”

Uông tỷ rốt cục nhịn không được đánh vào gáy của Vương Tiểu Minh.

Baal nhíu mày.

Mọi người đang tính chờ Uông tỷ khóc lóc om sòm chỉ thấy hoa mắt, Uông tỷ tự dưng hư không tiêu thất.

“Áaa!”

Tiếng thét chói tai của Uông tỷ từ ngoài cửa truyền đến.

Mọi người một loạt quay lại, chỉ thấy cửa mở so với tường một góc chín mươi độ, thân thể to béo chảy mỡ của Uông tỷ đang vắt trên cửa, mụ hoảng sợ giãy giụa.

“Đã xảy ra chuyện gì thế?”

“Sao lại thế này?”

“…”

Tiếng thì thầm vang lên, mọi người đồng loạt nghi ngờ nhìn về Vương Tiểu Minh.

Vương Tiểu Minh hận không nói nên lời. Như thế rất tốt, cậu không cần phải lo lắng bị đuổi việc, cậu bây giờ nên lo xem liệu có bị tống vô Sở nghiên cứu người ngoài hành tinh để bị mổ xẻ thành trăm mảnh không.

Giang Tuyết Yến không bị hốt hoảng như mấy người khác, nhưng ánh mắt nhìn cậu cũng mang theo một vài nghi vấn.

“Làm sao đấy?” Chử Chiêu xuất hiện ở cửa, cái ổ gà tím tím xanh xanh đã trở thành quả đầu đen húi cua cụt lủn, so với ánh mặt trời còn tỏa sáng hơn.

“Chử quản lí…” Trên cửa thanh âm nghẹn ngào trong nước mắt cùng nước mũi của Uông tỷ.

Chử Chiêu bị giọng của mụ dọa một phen, theo bản năng nâng tay lên. Cho dù có là kiện tướng thể thao, cho dù có sức mạnh và độ chuẩn xác cao thì đều có một giới hạn nhất định.

Vì thế Uông tỷ đang chuẩn bị khóc lóc kể lể lại toàn bộ sự tình, thế nhưng chưa kịp nói ra lời nào, trước mắt vụt một cái, cả người lại rớt xuống, rầm một tiếng nện xuống mặt đất.

Tai nạn liên tiếp làm mọi người đều mất đi năng lực phản ứng.

Vương Tiểu Minh vẫn là người hoàn hồn đầu tiên, nhẹ giọng hỏi: “Có cần kêu xe cứu thương không?”

————————-

* Kháo, thao: là những từ thô tục dùng để chửi bậy.

Muốn biết không – Baal nhếch mày.

Vương Tiểu Minh không kiềm nổi sự lo lắng và mong chờ.

Vậy… yêu đi…

Bởi vì – Baal vươn tay ra