[Danmei] [ULB] – Đệ cửu chương: Nhân tình (hạ)

by Rainy.Lyn

U linh Boss – Tô Du Bính

Đệ cửu chương: Nhân tình (hạ)

Trans: Qt + Ct

Edit: Rainy

Nội bộ Ngân quán xích mích

Hạng Văn Huân lạnh nhạt nói: “Cậu chờ một chút.”

Chỉ một câu đã giúp cậu giải vây. Vương Tiểu Minh thấy người khác lại dời ánh mắt lên người Hạng Văng Huân, nhẹ nhàng thở ra.

“Hạng tổng, cho dù tôi cuốn gói rời khỏi đây, hôm nay hắn cũng bắt tôi phải nói rõ ràng! Không lý nào tôi trong sạch mà lại phải lùi bước.” Vương Tiểu Minh nhận ra đây là thanh âm của Từ Nhất Minh. Anh chàng dáng người không cao, mặt dài mày nhỏ, dung mạo dã lệ1, so với hình tượng mãnh nam trong tưởng tượng của cậu là một trời một vực.

Lúc này cậu thấy rõ mọi người trong trong phòng ngoại trừ Kiệt thiếu, Đào Nhạc, Từ Nhất Minh, Hạng Văn Huân còn có ba thanh niên đứng đó, người nào người nấy mi thanh mục tú, nhưng mà ánh mắt lơ đểnh, mỗi lần đảo mắt nhìn đến Hạng Văn Huân thì lại nao núng lùi về.

Hạng Văn Huân liếc nhìn Từ Nhất Minh nói: “Nói xong chưa?”

Nể mặt Hạng Văn Huân, Từ Nhất Minh đành nhịn xuống, bởi vậy mới thả lỏng ngữ khí: “Dù sao việc này ngài cũng phải làm chủ cho tôi. Tốt xấu gì tôi cũng làm trong này nhiều năm như vậy, không có công cũng đã góp sức. Để người ta đem ra làm bóng mà đá như vậy, tôi không biết đâu!”

Hạng Văn Huân không để ý tới oán giận của anh ta, nhìn sang ba thanh niên kia: “Chuyện gì xảy ra?”

Ba thanh niên ngươi xem ta ta xem ngươi, ấp a ấp úng không ai chịu mở lời.

Đào Nhạc hừ lạnh nói: “Một đám câm điếc hết sao? Vừa rồi mới mắng Kiệt thiếu hăng say đã miệng lắm mà.”

Hạng Văn Huân thờ ơ lạnh lùng, đại khái đã biết chuyện gì xảy ra. Có thể làm Đào Nhạc kích động thế này, ngoại trừ Kiệt thiếu chẳng có người thứ hai.

Trong phòng áp lực giống như một quả bóng căng tròn tức khí, mỗi người đều đợi người khác dùng kim đâm vỡ nó, nhưng chẳng ai buồn đi lấy kim.

Trường hợp thế này làm Baal một lòng hào hứng xem kịch vui phi thường khó chịu, hắn nhìn sang Vương Tiểu Minh, “Đi khuấy động không khí chút coi.”

Khuấy động không khí?

Chuyện này cho dù cậu có dùng tám cái sào tre cũng khuấy không nổi thì làm sao mà khuấy động không khí chứ?

Vương Tiểu Minh khó xử, đang do dự.

Kiệt thiếu đột nhiên mở miệng, “Chỉ là hiểu lầm thôi.”

“Chết tiệt. Đừng mơ mà bỏ qua việc này.” Đào Nhạc nóng nảy.

Kiệt thiếu đạm đạm liếc gã.

Đào Nhạc lập tức câm miệng.

Từ Nhất Minh lại nhảy dựng lên, “Chó chết! Con mẹ nó, ngươi tưởng ngươi là trọng tài a! Chúng ta đứng đây vừa mới khởi động, ngươi lại thong thả rút ra thẻ đỏ bảo là phạm quy a? Tưởng là khán giả mù hết sao?”

Đào Nhạc giơ chân đạp một cước vô bàn, “Vậy ngươi nói xem muốn thế nào hả? Cần ta nằm xuống cho ngươi giẫm ngươi đạp sao?”

“Giẫm chứ! Ngươi dám nằm ta liền dám giẫm!” Từ Nhất Minh cũng bất cứ giá nào, “Ngươi nếu thấy giẫm đạp không đủ cứ nói, ta liền dùng roi da cho ngươi muốn sảng khoái bao nhiêu có sảng khoái bấy nhiêu.”

Hạng Văn Huân nhíu mày, không đợi mở miệng, Đào Nhạc xông vào, giơ tay tát thật mạnh làm mặt Từ Nhất Minh quẹo sang một bên.

Trong phòng im ắng đến nỗi kim rơi xuống cũng nghe thấy.

Từ Nhất Minh phun ra một tia máu, lắc lắc cổ, như thể nổi điên lao vào Đào Nhạc, “Con mẹ nó đồ chó má đê tiện, đừng tưởng ta không đánh chết được ngươi!”

Đào Nhạc cũng không chần chừ lấy một giây, liền xông vào đấm đá.

Ba cậu thanh niên càng thêm run rẩy. Sự tình đến mức này cũng không ai trong ba người họ dám nghĩ đến, sao lại thành ra cục diện không thể vãn hồi được thế này.

Biểu tình của Kiệt thiếu vẫn bình thản, ngay cả tư thế cũng không thay đổi.

Hạng Văn Huân nhìn đồng hồ, quay qua nói với một thanh niên: “Đi tìm bảo vệ, lát nữa đưa họ đến phòng y tế.”

Ba cậu thanh niên khúm núm đáp lời.

Hạng Văn Huân nhìn hai tên xoay qua xoay lại như hai cái bánh chẻo nói, “Đừng để bọn họ phá đồ phá đạc.” Nói xong liền bước ra ngoài.

Vương Tiểu Minh từng bước từng bước đuổi theo, thấp giọng nói: “Bọn họ đánh nhau… Cứ để vậy sao?”

Hạng Văn Huân thản nhiên nói: “Không sao. Dù gì sớm muộn cũng xảy ra thôi.”

Nếu anh ta đã nói như vậy, Vương Tiểu Minh cũng không muốn dây dưa vấn đề này thêm nữa.

Lúc Hạng Văn Huân và Vương Tiểu Minh bước vào văn phòng, Chử Chiêu đang ngủ.

Mà nghĩ đi nghĩ lại, cũng cứ mỗi lần Vương Tiểu Minh tiến vô phòng hắn, hắn ta luôn luôn là bộ dạng mơ mơ màng màng, mắt ngái ngủ.

“Xem ra tôi trả lương thấp quá hả?” Hạng Văn Huân cười tủm tỉm.

Chử Chiêu vội vàng ngồi dậy, xoa xoa tóc, lúng túng nói: “Tự nhiên trời vừa qua trưa liền thấy mệt rã rời.”

Hạng Văn Huân xua tay nói: “Không sao. Tôi sẽ thêm một phần lương nữa để mua sự mệt mỏi của cậu.”

Chử Chiêu xin tha: “Được rồi mà, Hạng tổng, tôi biết lỗi rồi không được sao? Cậu đừng bôi nhọ tôi a.”

“Tôi tăng lương mà là bôi nhọ cậu?” Hạng Văn Huân tựa tiếu phi tiếu.

“Tôi đã nhận tiền lương từ cậu, nếu mà không so được với Thiên Can hắn ta làm mười bảy, mười tám giờ, tôi sẽ xấu hổ mà rời khỏi đây a.” Chử Chiêu vươn tay lau khóe mắt, nhìn về phía Vương Tiểu Minh nói, “Hạng tổng hôm nay đến không phải là cố ý kiểm tra tôi chứ?”

“Không phải, tôi đến giới thiệu một chút.”

Chử Chiêu sửng sốt. Hắn ta đương nhiên hiểu Hạng Văn Huân đặc biệt cố tình đến để giới thiệu Vương Tiểu Minh là có ý gì, nhưng là hắn vẫn thật sự không nghĩ ra tại sao một người luôn chí công vô tư như Hạng Văn Huân cũng xài cái kiểu quan hệ dắt díu này. “Hạng tổng, gợi ý cái đi.”

“Có gì mà gợi ý chứ.” Hạng Văn Huân cười nói, “Trong công việc cậu nhớ hỗ trợ cậu ấy một chút nha, sau này khi nào rảnh, chúng ta cùng ăn một bữa thân mật rồi tôi sẽ chính thức giới thiệu lại.”

“Thân mật… Cùng nhau ăn cơm, chính thức giới thiệu lại?” Chử Chiêu đầu giống như thể mới bị xe cán qua, đau nhức cả nửa ngày mới lúng ta lúng túng nói, “Không phải chứ?”

Hạng Văn Huân gật đầu, “Người giao cho cậu, cậu giúp tôi chiếu cố. Mặt khác về phần Uông tỷ, cậu cứ tìm một chỗ nhét bả vô là được.”

“…” Chử Chiêu nhìn bóng dáng rời đi vô cùng tiêu sái của Hạng Văn Huân thật lâu, vẫn nói không nên lời. Có nhiều người ở trong Hào Tình các hắn ta hiểu rõ, đối với hắn mà nói, làm việc ở đâu không quan trọng, quan trọng là… Tiền lương làm mình cảm thấy vừa lòng, còn có cấp trên có đáng tin cậy hay không. Hạng Văn Huân hiển nhiên đều rất phù hợp, nhưng hắn ta chưa bao giờ nghĩ tới, người mà hắn nguyện một lòng một dạ đi theo ba năm ròng rã – Hạng tổng hóa ra là gay! Lại còn trắng trợn sắp xếp người yêu vào làm việc trong này… Khoan đã, hắn cần phải suy xét lại thật kỹ cái chuyện này, thực sự chuyện này… chấn động ghê quá đi.

Vương Tiểu Minh cũng bị chấn động y chang.

Cậu cho dù mới nãy có không nghe ra ý tứ trong lời nói của Hạng Văn Huân thì hiện tại cũng đã nhận ra từ những biểu tình kinh khủng trên mặt Chử Chiêu. Trên đường đến đây cậu đã nghĩ đến vô số chuyện có thể phát sinh, thậm chí nghĩ tới Hạng Văn Huân chỉ thẳng vào mũi Chử Chiêu nói, đây là đọa thiên sứ, về sau cùng với Baal hảo hảo ở chung. Chỉ không ngờ tới anh ta lại dùng đến cách này để giới thiệu cậu.

Tuy là anh ta đã đồng ý với điều kiện của Baal, nhưng mà… hành động như vậy không phải là quá nhanh rồi sao?

Người duy nhất cảm thấy vừa lòng với việc này chỉ có Baal, “Hắn làm nhân loại thật sự là rất đáng tiếc.”

Chử Chiêu rốt cục từ trong kinh sợ sống lại, hắn ta nhìn chằm chằm Vương Tiểu Minh, tựa hồ muốn từ trên một người bình thường như cậu tìm ra chỗ bất thường.

Vương Tiểu Minh bị hắn ta nhìn chằm chằm, trong lòng sợ hãi, nhỏ giọng nói: “Chử quản lí?”

“Hai người quen nhau khi nào?”

“Chiều hôm qua.”

“…” Chẳng lẽ đây là nhất kiến chung tình trong truyền thuyết? Biểu tình của Chử Chiêu càng thêm cổ quái, “Vậy bắt đầu từ khi nào?”

“Vừa mới.”

“…” Chẳng lẽ đây là tiếng sét ái tình trong truyền thuyết? Chử Chiêu vuốt mày, thấp giọng lẩm bẩm nói: “Đừng nói mai sẽ phát thiếp cưới nha?”

“Hả?” Vương Tiểu Minh nghe hắn ta đoán mà hết hồn.

Chử Chiêu trừng lớn hai mắt, “Chẳng lẽ ta đã đoán đúng?”

“Không… không phải…” Vương Tiểu Minh nhanh chóng phủ nhận, nhưng trong lòng lại bắt đầu lo lắng, nhỡ đâu lại biến thành sự thực thì sao.

Chử Chiêu lắc đầu nói: “Thôi bỏ đi, sinh hoạt cá nhân của lão bản cũng chẳng can hệ gì tới ta. Nếu anh ta đã bảo ta tìm chỗ khác để an bài cho Uông tỷ, có nghĩa là chấp nhận cho mi ngồi ở ghế quản lý bộ phận vệ sinh. Ta đây chẳng qua chỉ dựa vào tiêu chuẩn thực sự của quản lý để chọn mi thôi… Có vấn đề gì không?”

“Không có.” Vương Tiểu Minh đứng thẳng người.

“Đi đi. Trước mắt cứ đến chỗ bộ phận nhân sự mà làm thủ tục nhận chức đi.”

“A?”

“A cái gì mà a, bộ mi nghĩ rằng chỗ chúng ta là siêu thị chắc? Tưởng có chức có quyền muốn vô mua đông mua tây gì cũng được sao?”

“…” Vì sao mà cả Đào Nhạc lẫn Chử Chiêu đều thích so sánh Ngân quán với siêu thị nhỉ?

Trên đường đi đến bộ phận nhân sự, Vương Tiểu Minh cảm thấy vạn phần khó hiểu.

Nhân viên chỗ nhân sự làm việc rất mau lẹ.

Vương Tiểu Minh sau khi nhận được một cái bảng lớn và một vài thứ khác đã hiểu được hai việc.

Việc thứ nhất, đi làm là phải quẹt thẻ.

Việc thứ hai, hôm nay và hôm qua cậu đều không quẹt thẻ.

Đi đến tầng mười một đã thấy một đám người ngoan ngoãn đứng chờ ngay đó.

“Mấy người…” Vương Tiểu Minh nhìn một đám người đứng trước mặt.

Người nọ tự giới thiệu: “Em là Sa Hào, biệt danh là Cá Mập, anh Tiểu Minh cứ gọi em Cá Mập là được rồi. Về sau tụi em đều đi theo anh Tiểu Minh. Mong anh Tiểu Minh chiếu cố đến tụi em.”

“Anh Tiểu Minh.” Đám kia trăm miệng một lời gọi to.

Vương Tiểu Minh bỗng dưng có cảm giác, sa chân một phát trở thành xã hội đen. Cậu nuốt nước miếng cái ực, nhỏ giọng hỏi Baal nói: “Ta nên đáp lại sao đây?”

Baal cười nhạo nói: “Cứ bảo là, chỉ cần bọn họ nghe lời sẽ để cho bọn họ sống lâu hơn một chút.”

“…” Vương Tiểu Minh nói, “Bọn họ cho dù có không nghe lời, ta cũng không có cách nào làm cho bọn họ không sống nổi a.”

Baal nói: “Ta có thể. Ngươi không vừa mắt tên nào?”

“Tất… tất cả đều rất thuận mắt.” Vương Tiểu Minh cười gượng rồi quay lại, phát hiện tất cả mọi người đều trừng mắt nhìn cậu.

“Mới nãy tôi bị ngứa cổ, cho nên…” Vương Tiểu Minh nhìn cái người tuổi tác so với mình không khác biệt lắm, khuôn mặt tràn đầy thanh xuân, cậu chân thành tha thiết nói, “Hy vọng tất cả mọi người có thể sống lâu trăm tuổi.”

Cá Mập đi đầu, vỗ tay không ngớt, “Anh Tiểu Minh không hổ là dân đại học, nói chuyện rất có trình độ.”

Những người khác cũng a dua vỗ tay theo, đều gật đầu phụ họa.

Vương Tiểu Minh thực xấu hổ.

Cá Mập lập tức hạ giọng nói: “Anh Tiểu Minh có chỉ thị gì không?”

“A?” Vương Tiểu Minh ngẩn ngơ, vội vàng lắc đầu nói, “Ưm, mọi người tự do hoạt động a.”

Mọi người hai mặt nhìn nhau, có hơi không chắc lắm cái gì gọi là luật ‘tự do hoạt động’.

Cá Mập sờ sờ cằm, nháy mắt ra dấu với những người khác nói: “Tôi hiểu rồi, anh Tiểu Minh muốn chúng ta làm công việc hằng ngày đó.”

Những người khác ‘bừng tỉnh đại ngộ’ dần tản ra.

Mặt Vương Tiểu Minh bắt đầu đỏ lên không khác gì nến hỷ trên bàn tiệc cưới. “Có phải mới nãy tôi biểu hiện không tốt lắm đúng không?”

“Sao có thể chứ?” Cá Mập cười ha ha, “Nguyện vọng lớn nhất của đời em chính là được sống lâu trăm tuổi, thật đấy! Anh Tiểu Minh thật sự là một lời trúng đích a! Có trình độ, rất có trình độ.”

“…” Vương Tiểu Minh rất muốn giấu mình vào cái trụ kia.

——————————-

1, Dã lệ: Đẹp theo kiểu diêm dúa

Đệ cửu chương hoàn