[Danmei] [ULB] – Đệ thập chương: Kiều thiên (thượng)

by Rainy.Lyn

U linh Boss – Tô Du Bính

Đệ thập chương: Kiều thiên (thượng)

Trans: Qt + Ct

Edit: Rainy

Cùng là con người, vẫn có khác biệt

* Kiều thiên: Thăng quan

Vương Tiểu Minh một đường đến văn phòng nghe Cá Mập vỗ mông ngựa1 không ngớt.

Cá Mập lúc gần đi ra còn lưu lại số di động của cậu ta, số điện thoại nhà, địa chỉ nhà… Vương Tiểu Minh nghĩ nếu mà cậu mở lời, chắc cậu ta nói không chừng còn ghi lại số chứng minh thư nữa.

Vương Tiểu Minh gục mặt xuống bàn, “Hôm nay với hôm qua đi làm có gì khác nhau đâu?” Cũng là quẳng cậu một mình một người vào trong văn phòng. Còn tưởng là Chử Chiêu sẽ nói những yêu cầu khắt khe gì đấy sau đó sẽ ném một đống việc lên đầu cậu chứ.

Vừa dứt lời, cửa văn phòng vang lên hai tiếng.

Tinh thần Vương Tiểu Minh nhất thời rung lên, ngồi thật thẳng, trên cổ nơ vàng lập lòe, nói: “Mời vào.”

Cửa cẩn thận mở ra, là Đại Phát.

“Anh Tiểu Minh.” Cậu ta nhẹ nhàng mở miệng, lập tức đem oán khí đợi cả ngày hôm qua của Vương Tiểu Minh bị nuốt lại xuống họng.

Vương Tiểu Minh đành phải cố làm một cái mặt thiệt tươi, nói: “Chuyện gì?”

“Em là đến giải thích, ngày hôm qua thật sự rất bận nên mới để anh chờ lâu, ngại quá.” Cậu ta mỉm cười, vẫn là bộ dáng không kiêu ngạo mà cũng chẳng xu nịnh.

Baal nói: “Xem ra là có người khác nói cho y.”

Vương Tiểu Minh theo bản năng hỏi: “Nói cái gì?”

Đại Phát sửng sốt nói: “A? Nga, em nói là, ngày hôm qua bận quá.”

“Tôi không phải nói cậu…” Vương Tiểu Minh nói xong, lập tức phát hiện Đại Phát đã cứng đơ người lại rồi.

“Không không không, tôi, ý tôi là…” Ánh mắt Vương Tiểu Minh lại quay về phía Baal, “Ưm, tôi thích lầm bầm lầu bầu, cho nên có đôi khi, ờ, sẽ nói một một vài câu khó hiểu, cậu không cần để ý đâu.”

Cậu nói ra có chút khổ sở, Đại Phát nghe xong càng thêm nơm nớp lo sợ, “Vâng, em hiểu rồi. Em sẽ không đi nói lung tung đâu.”

“Vậy cậu cứ ra ngoài chơi đi.” Vương Tiểu Minh còn chẳng biết mình đang phát ngôn cái gì.

May mắn Đại Phát cũng không quá để ý đến mấy lời linh tinh của cậu, đáp lời: “Vâng, em đi trước.” Cậu ta máy móc xoay người, chân nọ đá chân kia bước ra cửa, sau đó còn đem cửa đóng cái ầm.

“Các ngươi chơi thật vui ha.” Baal trêu chọc nói.

Vương Tiểu Minh thở ra, phiền muộn muốn vò đầu bứt tóc nói: “Cứ tiếp tục như vậy, nhất định ta sẽ bị suy nhược thần kinh a.”

“Cho nên ngươi rất cần tình yêu.” Baal thấy thời điểm thích hợp lại bắt đầu dụ dỗ.

“… A!” Vương Tiểu Minh gục xuống bàn giả chết.

Đại khái được cỡ hai phút lại vang lên tiếng gõ cửa.

Vương Tiểu Minh lập thức ngồi dậy.

Lúc Chử Chiêu bước vô cửa liền nhìn thấy đầu tóc Vương Tiểu Minh lộn xộn như thể trẻ lên ba, mở to hai mắt nhìn hắn ta, trên mặt còn một vết hồng hồng rõ to.

Vương Tiểu Minh nhìn hắn ta bước vô, không biết nói gì nên cứ im lặng nhìn hắn, bất giác trong lòng có chút sợ hãi, “Chử quản lí?”

“Kỳ thật…” Chử Chiêu chậm rãi mở miệng.

“Dạ?” Vương Tiểu Minh nghiêm túc lắng nghe.

“Ngủ ở trên sofa vẫn thoải mái hơn đấy.” Chử Chiêu cũng thực nghiêm túc nói.

“…” Vương Tiểu Minh ngơ ngác nói, “A? Vậy hả?”

“Ờ. Cho nên sau này không cần ngủ gục trên bàn đâu, dễ dàng lưu lại chứng cứ phạm tội.” Hắn ta chỉ chỉ vết hồng hồng trên mặt cậu.

Vương Tiểu Minh sờ sờ, nội tâm vô hạn ủy khuất. Đây là giả mà.

“Ta đến là nói một chút về chức trách chủ yếu của quản lý bộ phận vệ sinh cho mi biết” Chử Chiêu bỏ một đống tài liệu trên tay xuống bàn, “Chế độ nội quy của Ngân quán, trách nhiệm của quản lý, nhiệm vụ công tác dành cho nhân viên bộ phận vệ sinh, một số công việc của các bộ phận khác…Về mặt cơ bản, toàn bộ tư liệu của Ngân quán đều ở trong này. Mi đọc cho kỹ, xong rồi thì đem trả lại ta. À còn nữa, tư liệu này không thể mang ra ngoài, không được tiết lội ra bên ngoài đâu đó.”

“Vâng.” Vương Tiểu Minh tinh thần phấn khởi, bắt đầu nhìn qua, sau khi nhìn hơn nửa trang, cậu phát hiện ra Chử Chiêu còn chưa rời đi, hắn ta đang cau mày nhìn cậu đọc. “Chử quản lí còn có việc gì sao?”

Chử Chiêu mặt mày càng nhăn dữ dội, giống như hắn ta đang có một vấn đề vô cùng nan giải mà hắn cho dù có nghĩ cả trăm lần vẫn chưa giải được.

“Chử quản lí?” Vương Tiểu Minh lại gọi thêm tiếng nữa. Từ sau khi gặp Baal, cậu cũng chẳng gặp được một người nào bình thường cả, đừng nói là cái người trước mắt này… có khuynh hướng biến thái nha?

Chử Chiêu ngọ nguậy đầu nói: “Ta vẫn nhìn không ra, Hạng tổng anh ta rốt cục coi trọng mi ở điểm nào a?”

“…” Coi trọng cái vị u linh sau lưng cậu. Vương Tiểu Minh yên lặng trả lời.

Chử Chiêu nói: “Nói về diện mạo, mi cùng lắm chỉ tính là không làm mất mặt cho thành phố. Nói về tài trí, cũng chỉ tính là không cần nhận trợ cấp xã hội. Nói về gia thế… Chẳng lẽ là cái này?”

Gia sự? Vợ? (Chữ ‘gia thế’ và ‘gia sự’ phát âm giống nhau nên em tưởng bạn Chiêu hỏi về vợ con…)

Vương Tiểu Minh thử thăm dò hồi đáp: “Tôi chưa kết hôn.”

Chử Chiêu mặt không chút thay đổi nói: “Ta thu hồi lời mới nãy, mi chắc là đi nhận trợ cấp xã hội.”

“…”

Chử Chiêu đi rồi, Vương Tiểu Minh bắt đầu hăng hái chiến đấu cùng tư liệu.

Baal thập phần nhàm chán, cầm lấy bộ bài tây trên bàn chơi.

Vì thế, Vương Tiểu Minh một bên đọc tư liệu, một bên còn phải thỉnh thoảng né bài tây bay qua bay lại. Tuy rằng, hầu hết những lúc cậu né đều vô ích. (Bạn boss càng ngày càng thấy giống trẻ kon ham chơi thích nghịch =.=” Ham học hỏi và hay khám phá =]])

“Đừng đọc nữa.” Baal bị quẳng qua một bên thật lâu rốt cục đã khó chịu.

Vương Tiểu Minh ngẩng đầu, vẻ mặt tươi cười giống như dụ dỗ trẻ nhỏ, “Chờ ta làm việc kiếm tiền rồi, mua cho ngươi PSP nha, ngươi kiên nhẫn thêm một chút đi.”

“PSP là cái gì?” Hai lỗ tai Baal dựng thẳng lên rồi này. (Đếy đếy! Giống cún con wá đi :”>)

“Là máy chơi game á.”

Baal hai mắt sáng lên, lại bày đặt ra vẻ lạnh lùng nói: “Vậy ngươi phải kiếm trong bao lâu?”

“Hai tháng.” Lo lắng đến tiền sinh hoạt, Vương Tiểu Minh quyết định chờ lâu một chút.

Baal nhíu mày, “Lâu lắm.”

“… Vậy một tháng đi.” Xem ra cả tháng sau đành phải ăn dưa muối cơm trắng.

“Lâu lắm.”

Vương Tiểu Minh nhìn hắn, ánh sáng lay động trong mắt rõ ràng nói, đây mới là câu mấu chốt nè.

“Ngày mai đi mua đi.” Như vậy hắn tuyệt đối sẽ không cần phải trải qua những ngày nhàm chán đến phát nản nữa.

“Ta không có tiền đâu.” Vương Tiểu Minh lo sợ bất an nhìn hắn, đừng nói là hắn sẽ bắt cậu đi ăn cướp nha? (Cướp thì ko, bắt em nó đi ăn vạ thôy =w=)

“Đi tìm Hạng Văn Huân đi.” Baal vuốt cằm, “Thuận tiện đổi phòng trọ cho ngươi luôn. Ta thấy nhà hắn cũng được đó, so với cái chuồng lợn chỗ ngươi ở tốt hơn nhiều. Đổi đi, tiện thể kêu hắn mua cho ta một bộ máy tính luôn.” (kon nhà ai mất nết thế ko bik ~..~)

Vương Tiểu Minh trầm mặc.

Baal nói: “Biểu tình hiện tại của ngươi, ta có nên lý giải đây là một hình thức kháng nghị trong im lặng không?”

Vương Tiểu Minh thấy biểu hiện của hắn bình thường, trong lòng không khỏi dâng lên một hy vọng, “Nếu ta nói phải, ngươi có thể nghĩ lại hay không?”

Baal im lặng trừng cậu trong chốc lát, gật gật đầu.

Vương Tiểu Minh lập tức gật đầu nói: “Phải, ta đang kháng…” Chữ ‘Nghị’ còn chưa kịp nói ra, bụng cậu đã dính ngay một cước.

Baal từ từ thu hồi chân nói: “Ta sẽ nghĩ lại xem có nên đánh ngươi hay không.”

Vương Tiểu Minh hai mắt nước mắt lưng tròng. Cậu không nên hy vọng đọa thiên sứ có nhân tính để làm gì.

“Cuối cùng ta nghĩ ra, dùng chân thích hơn.” Baal ngữ khí thâm trầm.

“…”

Vì thế Vuong Tiểu Minh nguyên bản định hảo hảo công tác, đền đáp ơn tri ngộ của Hạng tổng chỉ có thể buông tư liệu, kiên trì tiến đến văn phòng Hạng Văn Huân nhằm mục đích trơ tráo vơ vét tài sản.

Tiếp đón cậu chính là thư kí, tuy rằng trên mặt thư kí lộ ra điệu cười vô cùng chuyên nghiệp, nhưng ánh mắt của nàng ta lại không che dấu được nghi vấn cùng phỏng đoán.

Vương Tiểu Minh bị ánh mắt của cô nhìn đến mất tự nhiên, chỉ có thể liên tục thay đổi tư thế ngồi.

Baal thấy cậu cứ xê tới xê lui hoài phiền lòng, nhịn không được nói: “Ngươi không thể ngồi im một lát được sao?”

Vương Tiểu Minh nắm tay lại, làm bộ dáng như đang ho khan, nhẹ giọng nói: “Ngươi có cảm thấy là cô ấy đang vụng trộm quan sát ta không?”

“Có a.” Baal nói.

Vương Tiểu Minh lưng vẫn, “Cô ta quan sát ta làm gì?”

“Sao ta biết được?” Baal liếc mắt cao thấp đánh giá cậu một phen, “Có lẽ cô ả thích quan sát nhân loại.”

Vương Tiểu Minh giật mình một cái, “Cô ta sao lại thích quan sát nhân loại?… Chẳng lẽ cô ấy không phải là nhân loại?!”

Baal cho cậu một ánh mắt ‘Ngươi nghĩ sao’.

Vương Tiểu Minh lông tóc toàn thân đều dựng cả lên, càng thêm khẩn trương nhìn thư kí.

Cậu càng lo lắng bao nhiêu, thư kí lại càng thấy cậu khả nghi bấy nhiêu, ánh mắt dừng trên người cậu cũng thường xuyên hơn. Ánh mắt của cô ta càng chú ý, Vương Tiểu Minh lại càng khẩn trương, như thế tuần hoàn cho đến khi Hạng Văn Huân đi hội thảo về nhìn thấy hai người đợi trong hậu sảnh ngồi đối diện trừng mắt nhìn nhau.

“Giúp tôi hủy bữa tiệc với Lô tổng lúc tám giờ tối.” Hạng Văn Huân đạm đạm đem lời nói xen vào giữa cái nhìn của hai người.

Thư kí rất nhanh hoàn hồn lại, cúi đầu đáp lời.

Vương Tiểu Minh thấy Hạng Văn Huân nhìn cậu, hoang mang bối rối vội vã đứng lên, nhớ tới chuyện muốn nói liền không tự chủ mà đỏ mặt.

“Theo tôi vào đây.” Hạng Văn Huân nói xong, đi trước vào văn phòng.

Vương Tiểu Minh nhịn không được quay đầu lại dòm thư kí, nhỏ giọng hỏi Baal: “Cô ta là loại nào?”

“Nhân loại a.” Baal thuận miệng nói.

“…” Vương Tiểu Minh hơi hơi đề cao thanh âm, “Vậy mới nãy ngươi vừa bảo cô ấy không phải người…”

Giọng nói của cậu hơi vang làm cho thư kí một lần nữa chú ý.

Baal vô tâm vô phế nói: “Ta gạt ngươi thôi.”

Nhớ tới mới nãy, mình và thư kí tự nhiên vô duyên vô cớ trừng mắt nhìn nhau…

Vương Tiểu Minh bước thẳng vào văn phòng.

Văn phòng của Hạng Văn còn đơn giản hơn so với cậu nghĩ.

Một bức tường toàn sách, một giá sách màu tối nhỏ kê trên bàn, khắp phòng đều mang không khí trầm ổn nhẹ nhàng đủ để khiến người khác không thể xem thường chủ nhân của nó.

Hạng Văn Huân ngồi sau bàn, sau lưng tấm cửa sổ cực đại bằng thủy tinh. Khi tới chạng vạng, rang chiều rọi lên trang phục anh ta, khiến cho cả người anh bừng sáng.

Vương Tiểu Minh nuốt nước miếng một cái, càng thêm bất an mãnh liệt.

“Mời ngồi.” Hạng Văn Huân chỉ vào hai cái ghế dựa trước mặt anh ta.

Vương Tiểu Minh thấy Baal việc nhân đức không nhường ai ngồi xuống, biết hiện tại có muốn rút lui cũng đã muộn rồi, đành phải mặt dày ngồi xuống theo.

Hạng Văn Huân mỉm cười nói: “Cậu tới đúng lúc lắm, tôi đang có việc muốn tìm cậu.”

“Việc gì vậy ạ?” Nghe anh ta nói có việc, Vương Tiểu Minh nhẹ nhàng thở ra. Có thể kéo dài trong chốc lát cũng tốt.

“Là như vậy.” Hạng Văn Huân nói, “Bởi vì Ngân Quán hơi xa nội thành, cậu đi lại khá là bất tiện, cho nên tôi đã lấy sẵn cho cậu một gian phòng trong ký túc xá. Tuy rằng nói là ký túc xá, nhưng bên trong rộng rãi, bài trí so với khách sạn năm sao chỉ có hơn chứ không kém.” Anh ta lôi từ trong ngăn kéo ra một cuốn catalogue của dãy ký túc, “Chử Chiêu sẽ ở ngay bên cạnh phòng cậu, nếu có chuyện gì cậu đến tìm cậu ta cũng rất tiện.”

Vương Tiểu Minh ngơ ngác tiếp nhận catalogue, nhất thời còn chưa tiếp thu nổi, vấn đề nghiêm trọng của mình cứ thế được giải quyết nhanh gọn lẹ.

Baal ngồi một bên nhịn không được mà nheo mắt đánh giá gã con trai nhân loại này. Từ lúc gặp nhau cho tới nay, y không ngừng làm hắn kinh ngạc. Xem ra, hắn cần phải nhận xét lại nhân loại a.

—————————-

1, Vỗ mông ngựa: Nịnh nọt.

* Đọc chap này xong cười muốn lộn ruột >w<