[Danmei] [ULB] – Đệ thập nhị chương: Củ triền (thượng)

by Rainy.Lyn

U linh Boss – Tô Du Bính

Đệ thập nhị chương: Củ triền (thượng)

Trans: Qt + Ct

Edit: Rainy

Dây dưa một người, một thời đã qua

*Củ triền: Vướng mắc

Lúc sau… trong phòng thực im lặng.

Baal ngồi trên sofa gần hành lang, yên lặng nhìn cậu tất bật thu dọn đồ đạc này nọ.

Kỳ thật Vương Tiểu Minh không có gì để mà thu dọn. Nhưng mà mới nãy thấy ánh mắt Baal bức bối nhìn chòng chọc vào cậu, thân thể không tự chủ được lập tức đứng dậy, cuối cùng lôi tất cả chén bát, nồi niêu, xoong chảo, rổ rá chậu ra đánh rửa một lượt.

Di động để trong túi quần vang lên.

Cậu cảm thấy ánh mắt Baal lại lướt đến di động trong tay cậu, trong lòng đột nhiên căng thẳng, cuống quít nghe điện thoại nói: “Xin chào.”

Đầu dây bên ước ước chừng bị đinh tai nhức óc khoảng ba giây, sau đó mới vang lên thanh âm biếng nhác của Chử Chiêu, “Có cần mua cho mi cái đồng hồ báo thức không đây, để cho mi biết khái niệm hai giờ là thế nào?”

Vương Tiểu Minh ngẩn ngơ, vội vàng nhìn đồng hồ.

Đã quá sáu rưỡi tối.

“Cho mi ba phút, lập tức lăn lại đây.”

Chử Chiêu cộc lốc bỏ lại một câu rồi cúp máy cái rụp.

Vương Tiểu Minh đúng lúc đang vô cùng lo sợ không khỏi nhẹ nhàng thở ra. Nghe khẩu khí của Chử Chiêu cũng không thấy hắn sẽ đem cái chuyện quỉ quái ngày hôm qua ụp lên đầu cậu. Có thể hắn ta nhận thấy chuyện kia diễn biến hết sức phức tạp cho nên không muốn kiên nhẫn tìm hiểu ha.

Kỳ thật, sự thật so với trong suy nghĩ của cậu hoàn toàn tương phản. Chử Chiêu mạc danh kỳ diệu bị Baal lôi từ tầng mười tám bỏ vào trong thang máy tầng hai, người đầu tiên hắn ta nghĩ tới chính là Vương Tiểu Minh. Tuy rằng trước mặt hắn Vương Tiểu Minh vô cùng khép nép và dễ bảo, nhưng mỗi khi hắn ta xoay lưng lại đều cảm thấy dường như có một áp lực vô cùng lớn từ phía sau. Ở ngoài giang hồ cũng lăn lộn nhiều năm như vậy, loại người thế nào hắn cũng gặp qua mà xưa giờ hắn cũng chưa từng nhìn nhầm người. Nhưng đối với Vương Tiểu Minh, hắn ta vô cùng nghi ngờ, tên này vô luận là diện mạo, bằng cấp hay là tác phong giao tiếp… Y cũng không phải là người có thể toát ra được sát khí mãnh liệt như thế.

Liên tưởng đến Hạng Văn Huân, hắn không thể không nhìn anh ta bằng cặp mắt khác xưa, hắn lập tức lao như điên tới văn phòng tổng giám đốc.

Hắn ta và Hạng Văn Huân ngoại trừ quan hệ cấp trên cấp dưới ra, hai người còn là bạn cùng trường. Chừng đó quan hệ cũng đủ làm cho hắn được đối xử khác biệt so với các quản lý khác ở Ngân quán, rất nhiều chuyện Hạng Văn Huân giấu ai chứ không bao giờ giấu hắn. Thế nên hắn mới dám to gan, ban ngày ban mặt trong giờ làm việc… ngủ gật

“Tôi muốn biết Vương Tiểu Minh đến tột cùng là cái thứ gì mà lại đến đây.” Hắn ta đi vào văn phòng, trực tiếp nói thắng vấn đề.

Hạng Văn Huân lôi điếu thuốc từ trong túi ra, chậm rãi châm lửa, hút một ngụm, hỏi: “Cái thứ gì mà lại đến đây và làm cấp dưới của cậu có liên quan gì sao?”

“Có.” Chử Chiêu kéo cái ghế dựa ra ngồi trước mặt anh, “Chuyện này sẽ quyết định xem tiền bảo hiểm cho tôi là bao nhiêu.”

Hạng Văn Huân cánh tay cầm điếu thuốc hơi ngập ngừng, “Bảo hiểm?”

Ánh mắt Chử Chiêu gắt gao theo dõi cử động của anh ta, từng chữ một nói: “Tôi vừa rồi tự dưng đang ở lầu mười tám vèo một phát xuất hiện trong thang máy tầng hai.”

Hạng Văn Huân sắc mặt vẫn không thay đổi.

“Yêu quái? Người ngoài hành tinh? Hay là đấng cứu thế tương lai? Cậu tốt nhất nên nói cho tôi một cái đáp án.” Chử Chiêu không đòi lại được công bằng quyết không từ bỏ.

Hạng Văn Huân dụi tàn thuốc, đạm đạm mở miệng nói: “Là anh hùng cứu thế.”

Chử Chiêu khóe miệng giật mạnh hai cái, “Đừng có mà giỡn nha.”

Hạng Văn Huân xụ mặt nói: “Cậu nhìn vẻ mặt tôi thấy đang giỡn với cậu sao?”

“Bởi vì không giống đang giỡn cho nên mới đáng sợ a.” Nếu Vương Tiểu Minh thực sự là anh hùng cứu thế, hắn ta thà rằng đứng nhìn nhân loại bị hủy diệt còn hơn là nhẫn nhịn sống vật vờ qua ngày dưới sự che chở của Vương Tiểu Minh. Tưởng tượng đến tình huống đó, dạ dày của hắn không khỏi kêu gào khó chịu.

Hạng Văn Huân nói: “Tôi nhớ là cậu nói chỉ cần một đáp án.”

Chử Chiêu nói: “Cái này không tính!”

“Thế còn người ngoài hành tinh?”

Chử Chiêu cười lạnh nói: “Cậu cảm thấy thằng nhóc đó bộ dạng dữ dội như người ngoài hành tinh sao?”

“Cậu nếu đã có sẵn đáp án sao lại còn hỏi tôi?”

Chử Chiêu nhíu mày nói: “Tên nhóc đó thật sự là yêu quái?”

“Cậu thấy cậu ấy trông giống lắm sao?”

“Là con thỏ tinh? Heo tinh? Tôi chỉ cảm thấy nó không phải là sinh vật có chỉ số thông minh cao.”

Hạng Văn Huân bó tay: “Yên tâm đi, cậu ấy không hại người đâu.” Lời nói vô căn cứ như vậy có thể coi là một dạng thề nguyền son sắt không?

Chử Chiêu tin. Bởi vì Hạng Văn Huân là bạn trai của Vương Tiểu Minh, nếu có nguy hiểm thì anh ta mới càng nguy hiểm. “Y vì sao lại đến Ngân Quán?”

“Kiếm việc.”

“Yêu quái chẳng lẽ không phải có thể sửa dở thành hay ư?” Chử Chiêu lại bắt đầu coi thường Vương Tiểu Minh. Nghĩ đến năm đó Tôn đại gia đại náo thiên cung, khiến cho thần tiên các thứ phải hoảng loạn lo sợ, muốn trường thọ liền được trường thọ, cần vũ khí liền cấp cho vũ khí, chẳng phải uy phong thế sao? Cùng là yêu quái, Vương Tiểu Minh còn lơ ngơ chạy đi làm thuê cho người, thật sự là không chút tiền đồ.

Hạng Văn Huân tiếp tục ru ngủ hắn, “Cậu yên tâm đi, cậu ta cùng lắm chỉ là đùa nghịch một tí, dù sao đây cũng là chỗ của tôi, cậu ấy sẽ không dám làm bậy đâu.”

Chử Chiêu hồ nghi nhìn anh ta, “Cậu làm thế quái nào mà ngăn được y chứ? Hay là diễn lại tình tiết của Bạch nương tử và Hứa Tiên?”

Hạng Văn Huân nhìn đồng hồ, “Cậu cảm thấy tôi trả lương cho cậu là để mướn cậu về kể chuyện cổ tích sao?”

Công việc và tiền lương chính là uy hiếp đối với Chử Chiêu, dù sao cũng là bắt người tay ngắn.

Hắn ta cười gượng đứng dậy, “Tôi đi làm việc đây.”

“À phải rồi.” Hạng Văn Huân đắn đo nói, “Tiểu Minh muốn làm cái gì cứ để mặc cậu ấy. Còn cậu nhớ để ý nhiều hơn tới bộ phận vệ sinh.”

Chử Chiêu nói: “Biết rồi. Ai chứ phu nhân tương lai của tổng giám đốc nhất định phải nịnh rồi. Cậu yên tâm đi.”

Hạng Văn Huân mỉm cười gật đầu.

Bước ra khỏi văn phòng, Chử Chiêu thu hồi nụ cười trên mặt.

Để một tên yêu quái làm việc ở Ngân quán cũng không phải là nguyên tắc của Hạng Văn Huân. Nếu thật sự là người yêu, trực tiếp đóng gói đem về nhà mà nuôi dưỡng có phải tốt hơn không, làm gì dám để ở Ngân quán như quả bom hẹn giờ? Cái này nhất định là có nguyên nhân khác.

Chử Chiêu mặt im lìm như nước. Lại còn là một cái nguyên nhân ngay cả hắn ta còn không đoán ra nổi.

Vương Tiểu Minh không biết là bắt đầu từ ngày hôm qua, thứ bậc của cậu ở trong mắt Chử Chiêu đã xếp ngang hàng với yêu quái. Hiện giờ trong đầu cậu chỉ toàn là, phải chăm chỉ làm việc như thế nào để đền đáp lại sự ưu ái Hạng Văn Huân dành cho cậu.

Chử Chiêu ở ngoài mặt vẫn giả vờ đối xử với cậu như bình thường, nhưng từng câu từng chữ mỗi lần thốt ra đều phải chọn lọc kỹ càng. Cố lắm mới kiềm nén được mấy từ ngữ gây sự nén xuống bụng làm thai nghén. Thậm chí sau khi Vương Tiểu Minh đến muộn gần bốn mươi phút, hắn ta vẫn để cậu trước tiên đi ăn cơm.

Giờ cơm chiều ở căntin bắt đầu từ lúc bốn giờ chiều cho đến sáu rưỡi tối thì kết thúc.

Khi Vương Tiểu Minh đến căntin thì người ở trong đó đã bắt đầu thu dọn, cậu đành phải chọn đại mấy món còn dư, kiếm cái góc tạm nào đó ngồi ăn.

Baal cứ theo lẽ thường ngồi ở chỗ đối diện cậu.

Cạch.

Khay cơm bằng inox sáng choang đặt trên bàn cậu.

Baal không vui ngẩng đầu nhìn người mới tới.

Khuôn mặt trang điểm đậm dưới ánh đèn có hơi chút tục mị1, nhưng khóe mắt cô nàng cong lên đầy phong tình, che dấu đi vẻ tục mị kia.

“Vương Tiểu Minh.” Mông nàng đủng đỉnh đi đến, chuẩn bị ngồi xuống chỗ của Baal.

Baal hai hàng lông mày nhướng hết cỡ.

Vương Tiểu Minh lo lắng Giang Tuyết Yến giống như Chử Chiêu bị ném vô trong thang máy, vội vàng nói: “Tôi ăn xong rồi!”

Động tác của Giang Tuyết Yến sững lại giữa không trung, ánh mắt liếc sang chén cơm còn hơn phân nửa của cậu, “Không muốn ngồi cùng tôi sao?” Cô vẫn cố ý bảo trì tư thế ngồi hay không ngồi, nhẫn nại nhìn theo cậu.

Vương Tiểu Minh đành phải hướng Baal nháy mắt.

Baal mím môi.

Mãi cho đến khi Vương Tiểu Minh gấp đến độ thiếu chút nữa là lấy chiếc đũa cắm lên chén cơm làm nhang khói, hướng về hắn mà quỳ lạy, Baal mới hừ lạnh chuyển sang ghế bên cạnh.

Vương Tiểu Minh thở ra, nhìn Giang Tuyết Yến cười nói: “Mời ngồi.”

Giang Tuyết Yến chậm rãi ngồi xuống, mỉm cười nói: “Xem ra cậu thật sự không thích một miệng đầy máu của tôi nhỉ.” Son trên môi cô vẫn đỏ thẫm như máu, diễm lệ không khác trước.

Vương Tiểu Minh nhớ tới lần đó mình bị Uông tỷ bức phải nói, cậu lúng túng: “Tôi không cố tình đâu.”

“Vô tình mà nói lại càng làm cho người khác thương tâm a.” Giang Tuyết Yến mang thức ăn đến cũng không ăn, lấy điếu thuốc từ trong túi ra, lưu loát châm lửa, hít sâu một ngụm, chậm rãi phun trên mặt cậu.

Vương Tiểu Minh ho sặc sụa.

“Không biết hút thuốc sao?” Giang Tuyết Yến quay đầu thuốc ra chỗ khác.

Vương Tiểu Minh lắc đầu.

“Vậy ăn cơm đi.” Giang Tuyết Yến đẩy thức ăn của mình về phía cậu, “Không đủ thì ăn thêm này.”

“Chị không ăn ư?”

“Không ăn. Giảm cân mà.”

Vương Tiểu Minh không nói gì nhìn cổ tay cô nàng gầy như que diêm. Cậu bắt đầu hoài nghi người ta bây giờ lấy gầy guộc tong teo làm tiêu chuẩn của cái đẹp có phải là do chính phủ rêu rao thông tin về nguy cơ thiếu hụt lương thực hay không.

“Nghe nói cậu và em trai tôi đang bên nhau?” Giang Tuyết Yến không ngần ngại nói.

Vương Tiểu Minh thiếu chút nữa là phun một ngụm cơm ra, “A?”

Giang Tuyết Yến khóe miệng nâng lên, tự giễu nói: “Xem ra là giả rồi.”

“Em trai chị là…” Chẳng lẽ em trai của cô ta là Hạng Văn Huân?

“Giang Tuấn Kiệt.” Cô dừng một chút, “Ở trong đây, mọi người đều thích gọi nó là Kiệt thiếu.”

Vương Tiểu Minh kinh ngạc mở to hai mắt.

Cậu thật sự rất khó đặt một người sạch sẽ tinh khiết như nước là Kiệt thiếu và người thiếu phụ diêm dúa như hoa hồng trước mắt này lại cùng nhau.

“Là Đào Nhạc nói với tôi.” Giang Tuyết Yến nhả ra một ngụm khói, “Kỳ thật lúc hắn ta nói cho tôi biết, tôi thực sự rất vui. Em trai tôi sống trong vô vọng đã nhiều năm, như thể lạc vào ngõ cụt không lối ra. Đi tới phía trước là tường cao dù chết cũng không chịu quay đầu. Nếu hiện tại có một ai đó khoét được một lỗ trên bức tường đó, dù là chỉ có chó chui được tôi cũng vẫn cao hứng.”

Vương Tiểu Minh lúng ta lúng túng nói: “Tôi với anh ấy không phải như chị nghĩ đâu.”

“Tôi biết.” Giang Tuyết Yến thở dài, dụi thuốc vào trong cơm, đứng dậy mang khay cơm đi, mỉm cười với cậu nói: “Tôi chỉ muốn tìm ai đó tâm sự thôi.”

Vương Tiểu Minh quay lại nhìn bóng dáng cô ta rời khỏi, nghi hoặc hỏi Baal: “Cô ta nói vậy là có ý gì a?”

Baal tay chống cằm, lạnh lùng quan sát cậu cả nửa ngày mới cười nhạo nói: “Không ngờ là dạo này ngươi thật đào hoa.”

Vương Tiểu Minh cúi đầu đem lời hắn lăn qua lộn lại, cân nhắc vài lần, “Ý của ngươi là nói… Cô ấy thích ta hả?”

“…” Baal bĩu môi nhắc, “Ăn cơm đi.”

Buổi tối công việc thực nhẹ nhàng, hầu hết thời gian đều ngồi trong văn phòng. Cứ khoảng mỗi giờ sẽ có quản lý các tầng chạy vào báo cáo tình trạng cho cậu. Đây là chỉ thị từ Chử Chiêu, hắn ta nói đó là công việc chủ yếu từ đây về sau của cậu.

Vương Tiểu Minh lúc vừa bắt đầu còn cảm thấy thực hưng phấn, dù sao từ nhỏ đến lớn, chỉ có cậu đứng người khác ngồi. Đây vẫn là lần đầu tiên cậu được người ta cung kính báo cáo với cậu.

Nhưng ba giờ sau cậu lại cảm thấy có gì đó không đúng.

Bởi vì những người đó chỉ đến báo cáo, cũng không cần nghe cậu dặn dò gì, thậm chí ngay cả lời động viên cũng không cần nói. Mình chẳng khác nào cái bảng ghi chép.

Đợi sau khi Cá Mập đi khỏi phòng lần thứ ba, Vương Tiểu Minh sợ hãi hỏi Baal, “Hình như ta bị ảo tưởng hay sao á?”

Baal nằm ở trên sofa, mí mắt cũng không nâng nói: “Ngươi trước giờ hay ho lắm sao?” (Câu này hai nghĩa nha :”>)

Vương Tiểu Minh cúi đầu suy nghĩ thật lâu, rốt cục đã biết được ngụ ý của hắn —— trước giờ cậu hoàn toàn chả có gì.

—————————–

1, Tục mị: Đẹp thường thường.