[Danmei] [ULB] – Đệ thập lục chương: Đàm phán (trung)

by Rainy.Lyn

U linh Boss – Tô Du Bính

Đệ thập lục chương: Đàm phán (trung)

Trans: Qt + Ct

Edit: Rainy

Chờ ngươi yêu ta rồi ta sẽ yêu ngươi

Sát khí tràn ngập trong mắt Baal .

Hắn phải giết y.

Trong đầu hắn đang chất đầy suy nghĩ kiểu này.

Nhưng vừa rồi nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt này cùng ánh mắt quật cường nhìn thẳng vào hắn, ngón tay định thêm sức chợt nhói đau.

Baal đột nhiên thả tay ra, cười nhạo nói: “Muốn ta yêu thương ngươi? Được, ta cũng rất muốn biết, ngươi làm sao biết được ta thật lòng yêu hay là giả bộ yêu ngươi đây.”

Vương Tiểu Minh vuốt vuốt cái cổ bị bóp đau chết được, rón ra rón rén núp sau ghế sofa rồi mới dám thở ra, nhẹ giọng nói: “Nếu thật lòng yêu, sẽ không bóp cổ ta.”

Baal lạnh lùng trừng mắt nhìn cậu, “Ngươi cảm thấy núp sau ghế sofa ta sẽ không tóm được ngươi sao?”

“Ít ra khó bắt hơn là ở phía trước.”

“Ngươi nhiều lời hơn so với trước đây.” Baal bĩu môi nói, “Thạch Phi Hiệp đã hứa hẹn gì với ngươi sao, cho nên ngươi mới cảm thấy đứng ngang hàng với ta?”

Vương Tiểu Minh do dự có nên giả bộ là thế hay không, ít nhất hắn cũng sợ ném chuột vỡ bình.

“Tốt nhất là không.” Giọng Baal âm trầm dọa cậu khiến cho ý nghĩ này nhất thời biến mất, “Thạch Phi Hiệp là kẻ ta ghét nhất, nếu ngươi và y thân thiết với nhau, đừng mơ ta sẽ yêu ngươi!”

Vương Tiểu Minh rất muốn lên tiếng, kỳ thật Baal có yêu cậu hay không cũng không quan trọng, chỉ cần hắn đừng ép cậu yêu hắn là được rồi.

Bất quá vừa mới trải qua một trận sinh tử, mọi dũng khí của cậu đã bị đè bẹp không còn một mảnh, cho nên mặc kệ Baal đang uy hiếp vẫn gắng cười lấy lòng.

“Ngươi cười cái gì?” Baal càng thêm khó chịu, “Chẳng lẽ là thật?”

“Không phải.” Vương Tiểu Minh chối bay chối biến, “Thạch Phi Hiệp chỉ nói cho ta biết chuyện của hắc tinh châu.”

“Không có chuyện khác chứ?” Baal nheo mắt. Tồn tại trong trí nhớ của hắn, cá tính của Thạch Phi Hiệp tuyệt đối e sợ thiên hạ bất loạn, không có chuyện gì không dám làm. Hắn suy nghĩ, đột nhiên âm trầm mở miệng nói: “Điều kiện muốn ta yêu ngươi này, không phải là y nghĩ ra chứ?”

Vương Tiểu Minh sắc mặt cứng đờ, không tự nhiên phủ nhận: “Đương nhiên, không phải.”

“Bộ chưa ai từng nói cho ngươi biết, ngươi không hề biết nói dối?” Baal liếc cậu.

Vương Tiểu Minh cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Có. Hồi tiểu học, sơ trung, trung học giáo viên đều nói qua.”

Baal im lặng nhìn cậu.

Vương Tiểu Minh hai mũi chân lại cọ vào nhau, “Không ngờ lâu như vậy mà ta chẳng tiến bộ chút nào.”

“Thủy chung như một, tạm coi là ưu điểm.”

Vương Tiểu Minh ngơ ngác ngẩng đầu nhìn hắn, “Ngươi đang an ủi ta?”

“Ta đang an ủi chính mình.”

“A?”

“Ngươi không phải muốn ta yêu ngươi sao?” Baal khóe miệng hiện lên một tia cười xấu xa, “Tốt xấu cũng phải kể ra mấy cái ưu điểm chứ?”

Vương Tiểu Minh rất cố gắng suy nghĩ: “Ta thực xui xẻo.”

“Này gọi là ưu điểm sao?” Baal nhướn mày.

“Nhưng mà không xui xẻo hại chết người nha.”

Baal: “…”

Một hồi khói súng cứ vô thanh vô thức kết thúc như vậy.

Không ai nhắc lại chuyện thỏa thuận yêu đương, nhưng hiển nhiên Vương Tiểu Minh có thể cảm nhận được, thái độ của Baal đối với cậu đã cải thiện rất nhiều. Ít nhất, hắn cũng không hở tí là dùng nắm đấm uy hiếp cậu.

Nguyên hai ngày nghỉ, Vương Tiểu Minh nhốt mình trong phòng dưỡng thương. Nhưng dấu hằn trên cổ nhạt lâu hơn cậu nghĩ, vì che đi, cậu còn đặc biệt quấn thêm một cái khăn lụa đen quanh cổ sơ mi.

Cá Mập đặc biệt nhận xét: “Cool chết người. Anh Tiểu Minh, ngoài anh ra em thiệt không nghĩ nổi ai có thể mặc màu đen tuấn tú đến vậy nha.”

Vừa đúng lúc Chử Chiêu từ bên trong mặc nguyên một bộ đen đi ra.

Cá Mập bụm mặt nói: “Bây giờ em nghĩ ra rồi, hóa ra là Chử quản lí a!”

Vương Tiểu Minh: “…”

Cá Mập xoay người đang định đi, liền nhìn thấy Hạng Văn Huân một thân diện vest đen bước ra khỏi thang máy. Xém nữa cậu ta lệ tuôn đầy mặt, “Hôm nay ngày gì thế? Vì sao các lão đại toàn mặc đồ đen nhỉ?” Cậu ta bắt đầu loay hoay xét lại mình từ trên xuống dưới để xem có chút màu đen nào cho hợp thời luôn không.

Vương Tiểu Minh nhìn cậu xoay xở vất vả, thuận tay đưa cho cậu ta cây bút bi.

Cá Mập nhận lấy bút bi nói: “Đây là màu xanh mà anh.”

“Nhưng viết ra mực đen á.”

Nguyên buổi tối, trong lòng bàn tay Cá Mập vẽ những vòng tròn màu đen thiệt to.

Sau đó có mấy người nhân viên cười nhạo, bảo cậu ta sao không vẽ mấy vòng tròn đó lên mắt.

Cá Mập nghiêm trang trả lời: “Giả mạo gấu trúc, hậu quả khôn lường a.”

Sau khi thoát khỏi móng vuốt của Baal, Vương Tiểu Minh đã học được một đạo lý mới. Thứ mình muốn phải tranh thủ tự mình nắm lấy, không thể cả ngày đần mặt ra chờ vàng trên trời rớt xuống được. (Dù có rớt xuống cũng sẽ bị đập chêk nha *A*!)

Cho nên, Vương Tiểu Minh vốn cứ băn khoăn về công việc quá an nhàn đã quyết định, tự thân vận động.

Lúc Cá Mập đang đi kiểm tra trên lầu, đột nhiên phát hiện trong hành lang có một thân ảnh vô cùng quen thuộc đang loay hoay hý hoáy.

Cậu ta nhẹ nhàng bước lại gần, đang muốn lên tiếng, chỉ thấy người kia xoay người lại, mỉm cười nhìn cậu ta.

“Anh Tiểu Minh?” Cá Mập trừng lớn hai mắt.

Vương Tiểu Minh mỉm cười chào hỏi, nếu vừa rồi Baal không nhắc cậu, cậu cũng không phát hiện ra cậu ta tới gần.

“Anh Tiểu Minh đang làm gì trong đây đó?” Trong tay lại còn cầm cái chổi đã xếp xó từ lâu. Cá Mập giật mình nói.

“Quét rác a.” Vương Tiểu Minh nhìn sàn nhà bóng loáng, cảm thấy rất tự hào.

Cá Mập nhìn mặt đất hai bên thực sáng bóng, khiêm tốn thỉnh giáo: “Anh Tiểu Minh quét từ trước ra sau hay là từ sau ra trước thế?”

Vương Tiểu Minh: “…”

Cá Mập nhìn sắc mặt cậu, vội vàng pha trò: “A, thật ra quét rác rất, rất, rất là quan trọng ha.”

“Đúng vậy.” Vương Tiểu Minh cầm cái chổi định tiếp tục.

“A, chờ đã!” Cá Mập quát to một tiếng.

Vương Tiểu Minh nghi hoặc ngẩng đầu.

Chử quản lí năm lần bảy lượt ra lệnh cấm cho Vương Tiểu Minh nhúng tay vào việc của Ngân quán, nếu cậu ta mắt nhắm mắt mở để y quét rác, nói không chừng ngày mai đã phải cuốn gói bị đuổi khỏi đây. Nhưng mà không thể trực tiếp nói ra. Cá Mập thực buồn bực, cậu ta cảm thấy trách nhiệm của mình quá nặng đi. Bằng không nhiều lầu như vậy, Vương Tiểu Minh đều hoàn hảo không chọn, lại cố tình chọn chỗ cậu ta.

Vương Tiểu Minh nói: “Tôi và cậu quan hệ rất tốt, cho nên đặc biệt đến giúp cậu.”

“A?” Cá Mập lần đầu tiên nghe người khác vỗ mông ngựa mình.

“Cậu yên tâm, tôi sẽ quét thật sạch sẽ.” Vương Tiểu Minh vỗ vai cậu ta.

“Kỳ thật, em có một chuyện muốn trao đổi với anh Tiểu Minh.” Cá Mập ra vẻ thần bí nói.

“Rất khẩn cấp sao? Nếu không vội thì chờ tôi quét xong hãy nói?”

“Gấp, vô cùng gấp nha!” Cá Mập một phen giật lấy chổi trong tay cậu, “Chúng ta vừa đi vừa nói.”

Vương Tiểu Minh đành để mặc cậu ta lôi mình ra phía cầu thang.

Cá Mập thấy Vương Tiểu Minh bước lại phía thang bộ lấm la lấm lét, tò mò hỏi: “Anh Tiểu Minh nhìn gì thế?”

“Ớ, không có gì.” Lần trước ở trong đây lỡ xen ngang giữa Đào Nhạc và Kiệt thiếu, bị kéo vào một hồi xích mích không rõ, cậu ta từ đấy liền bài xích thang bộ. “Cậu với tôi trao đổi vấn đề gì?”

“À, chuyện là thế này.” Cá Mập hạ giọng nói, “Có người mới kể cho em biết, ngày hôm qua nhìn thấy Minh thiếu và Đào tiên sinh ở trong phòng trang điểm… Cái kia cái kia kìa.”

“Cái kia cái kia là cái nào với cái nào?” Vương Tiểu Minh không hiểu ra làm sao.

Cá Mập nóng nảy, thả cái chổi xuống, giơ hai ngón cái lên dây dưa một hồi, nói: “Chính là cái kia cái kia đó.”

Baal nhịn không được, khó chịu nói: “Không phải hôn nhau thì là lên giường. Có cái khỉ gì mà cứ cái kia cái kìa.”

“A?!” Vương Tiểu Minh hai mắt đột nhiên trừng lớn.

Cá Mập vội vàng giơ tay lên miệng suỵt một tiếng.

“Vậy, sau đó thì sao?”

“Sau đó vừa đúng lúc bị Kiệt thiếu bắt gặp.”

Đối người thanh niên mỏng manh này, trong lòng Vương Tiểu Minh luôn cảm thấy đồng tình và thương cảm, bởi vậy đặc biệt quan tâm hỏi: “Anh ta nói gì không?”

“Còn có thể nói gì nữa. Mặt không đổi sắc, bất quá em thấy tim gan chắc đã…” Cá Mập nói một nửa, biết đã lỡ mồm làm lộ rồi, vội vàng nói, “Anh Tiểu Minh phải giữ bí mật a. Ngàn vạn lần đừng nói là em nha.”

Vương Tiểu Minh nhìn vẻ mặt khẩn trương của cậu ta, trấn an nói: “Ừm.”

Cá Mập lại lo lắng dặn dò chục lần, mới thở dài nói: “Bất quá Kiệt thiếu đi rồi, Đào tiên sinh cũng đi theo luôn.”

“Nga.” Vương Tiểu Minh đợi nửa ngày không thấy cậu ta kể tiếp, nhịn không được nói, “Cho nên?”

“Cho nên cái gì?” Cá Mập thực mờ mịt.

“Không phải cậu bảo có chuyện muốn trao đổi với tôi sao?”

“Đúng vậy.”

“Vậy chuyện cần trao đổi là…” Vương Tiểu Minh thật sự nghĩ không ra, chuyện ba người Đào Nhạc, Kiệt thiếu và Minh thiếu dây dưa, bọn họ cần trao đổi gì nhỉ.

“Em chỉ nghĩ…” Cá Mập lắp bắp nói, “Nói cho anh nghe. Ưm, hy vọng anh có thể bảo vệ bí mật giùm em.”

Vương Tiểu Minh tựa hồ lý giải được cảm thụ của cậu ta, “Ừ. Có bí mật trong người rất bức rứt khó chịu ha.”

“Đúng đó.”

“Nếu không còn việc gì nữa thì tôi đi quét rác đây.”

Cá Mập giữ chặt tay cậu, thành khẩn nói, “Còn có việc này.”

“A?”

“Hôm qua mẹ em mới gọi điện cho em, bà ấy nói cơm cha em nấu khó nuốt muốn chết.”

“…”

“Còn nữa, con mèo nhà em ị ra phân xanh. Anh bảo có phải nó bị ốm rồi không?”

“…”

Cá Mập cứ lải nhải, lải nhải một hồi gần tám giờ. Cũng đã tới giờ tan ca, Vương Tiểu Minh và cậu ta cùng thở phào nhẹ nhõm.

Tuy rằng tối nay quét không nhiều, nhưng Vương Tiểu Minh vẫn cảm thấy phi thường mệt mỏi. Ngập đầu toàn là mẹ của em, mèo nhà em, bà cô của em, bà nội em…

Thậm chí bước về ký túc xá trong tình trạng đờ đẫn. Đến tận cửa, mới phát hiện ra có người đang chờ cậu.

“Kiệt thiếu?”

Kiệt thiếu mỉm cười, “Có thể quấy rầy khoảng năm phút không?”

Nụ cười của anh ta tựa gió mát, làm cho thần trí Vương Tiểu Minh nhất thời tỉnh táo lại, “Đương nhiên có thể.”

“Thật ra, tôi chỉ tới để nói với cậu hai câu.” Kiệt thiếu chậm rãi nói, “Câu đầu tiên là, tối nay tôi đã nộp đơn từ chức lên chỗ Hạng tổng rồi.”

“A?” Vương Tiểu Minh theo bản năng muốn níu kéo, nhưng nghĩ lại thì công việc của anh ta cũng chẳng sung sướng gì, lẽ ra cậu nên cổ vũ anh ta thoát khỏi bể khổ mới đúng.

“Câu tiếp theo,” anh ta ngừng một chút, “Cám ơn cậu… Nếu không nhờ cậu, có lẽ tôi vẫn cứ bước loanh quanh trong cái vòng luẩn quẩn ấy, không biết ngày qua ngày sống để làm gì. Kỳ thật, tha thứ hay không tha thứ, căn bản chẳng phải là vấn đề. Vấn đề thực sự là ở chỗ, tôi liệu còn có thể ở bên cạnh Đào Nhạc nữa không.” Anh ta cứ chậm rãi nói, “Chuyện này suy nghĩ đã lâu, tôi nghĩ là, đến lúc buông tay rồi.”

Vương Tiểu Minh nhớ tới Cá Mập đã kể, hôm qua Đào Nhạc và Từ Nhất Minh đã cùng nhau thế này thế nọ, cũng hiểu rằng ra đi là đúng, “Vậy về sau này anh định thế nào?”

“Về nhà.” Kiệt thiếu cười như thể đã trút hết gánh nặng, “Rốt cục tôi có thể trở về rồi.”