[Danmei] [ULB] – Đệ thập bát chương: Thừa nặc (thượng)

by Rainy.Lyn

U linh Boss – Tô Du Bính

Đệ thập bát chương: Thừa nặc (thượng)

Trans: Qt + Ct

Edit: Rainy

Một lời hứa khác

* Thừa nặc: đồng ý

Baal trầm mặc một lát mới nói: “Chờ sau khi thân thể ta khôi phục rồi hãy nướng cho ta ăn.”

Hình như hắn hiểu nhầm giữa “đốt” và “nướng” phải không nhỉ?

Vương Tiểu Minh suy một hồi, quyết định để mặc cho hắn hiểu nhầm đi.

Về phương diện ăn uống, Hạng Văn Huân rất biết quan tâm. Tỷ như đồ uống của cậu không phải rượu vang đỏ mà là Sprite.

Vương Tiểu Minh nhấp một ngụm rồi tiếp tục chiến đấu với sườn cừu.

Một người mặc áo đuôi tôm màu đen, thắt một chiếc nơ đỏ boocđô và trên tay cầm violin đi tới, hai chân khép lại, cung kính cúi đầu chào: “Xin hỏi Vương tiên sinh muốn nghe loại nhạc nào?”

Cái tay Vương Tiểu Minh đang hì hục nãy giờ dừng lại.

Trường hợp này, chắc là nên nghe nhạc nước ngoài cho hợp thời.

Cậu suy nghĩ, “Quốc tế ca đi.”

Biểu tình của y cứng đờ khoảng hai giây, sau đó đặt đàn violin lên vai, bắt đầu chậm rãi kéo.

Âm nhạc bừng bừng khí thế làm động tác cắt thịt của Vương Tiểu Minh nhất thời càng thêm hăng say, trên mặt tràn ngập biểu tình sục sôi chiến đấu.

Baal nhíu mày nói: “Đây là bài gì?”

Vương Tiểu Minh vụng trộm liếc nhìn người đang biểu diễn, thấy y vẫn hết sức nhập tâm vào tiếng nhạc mới nhỏ giọng nói: “Quốc tế ca. Ca ngợi chủ nghĩa cộng sản, ủng hộ giai cấp vô sản đoàn kết đứng lên, vùng dậy làm chủ, chống lại giai cấp bóc lột.”

Baal sờ sờ cằm, tựa hồ liên tưởng đến cái gì đó, gật đầu nói: “Không tồi.”

Vương Tiểu Minh kinh ngạc muốn rớt cằm. Cậu cư nhiên nghe thấy hai chữ “không tồi” phát ra từ cái miệng khủng khiếp của Baal. Tuy rằng hắn ca ngợi chính là quốc tế ca, nhưng là dù sao cũng là sản phẩm của nhân loại, là nhân loại, cậu cũng cảm thấy vinh hạnh theo.

Nghệ sĩ kéo xong, buông đàn xuống, bất động thanh sắc nhìn cậu.

Vương Tiểu Minh bị y nhìn chòng chọc, động tác cắt thịt bắt đầu lúng túng, hồi lâu mới nói: “Hay là, anh kéo thêm lần nữa đi?”

Nghệ sĩ yên lặng khẽ khép mí mắt, nhắm mắt lại, nâng violin lên, lại bắt đầu quên mình kéo đàn.

Vương Tiểu Minh cảm thấy sau khi trải qua khúc nhạc ban đầu, lần này y kéo, mơ hồ có thể cảm giác được một luồng nhiệt huyết sôi sục trong người.

Cậu ngừng ăn, hết sức chuyên chú lắng nghe.

Đàn xong, nghệ sĩ lại tiếp tục theo dõi cậu.

Vương Tiểu Minh rất do dự. Tuy rằng đàn thêm một lần nữa, kỹ xảo của y có thể sẽ càng thêm thuần thục, nhưng cứ kéo đi kéo lại mãi một khúc cũng nhàm chán quá. Mà cậu đâu biết bài nhạc nước ngoài nào thịnh hành nữa chứ? Cậu thực phiền não.

Nghệ sĩ chờ cậu muốn rơi nước mắt thì thấy cậu đột nhiên quay đầu, vui vẻ nói: “Mát-xcơ-va không có nước mắt.”

Khóe miệng nghệ sĩ hơi run rẩy.

Vương Tiểu Minh vỗ vỗ ngực, may mắn trước đây bạn cùng phòng của cậu rất thích nghe bài này, ngày nào cũng ngâm nga trong phòng. Cuối cùng đã phát huy tác dụng. Bài hát của nước Nga có thể lưu truyền đến Trung Quốc, lại còn có bản tiếng Trung vậy thì chắc là rất thịnh hành ha.

Vương Tiểu Minh đợi một lúc, thấy nghệ sĩ vẫn đứng im không nhúc nhích, nhẹ giọng hỏi: “Không được ư? Không sao, dù sao chúng ta đều là người Trung Quốc, không biết đàn nhạc của Nga cũng bình thường.”

“…” Ánh mắt nghệ sĩ bắt đầu đỏ lên.

Vương Tiểu Minh thực áy náy. Sớm biết thì đã chuẩn bị một danh sách các bài hát rồi, “Hay là, bài Hai con hổ đi?”

Nghệ sĩ tiếp tục: “…”

Baal rốt cục ngứa mắt, “Hắn đang đợi tiền boa đó.”

Máu Vương Tiểu Minh lập tức dồn lên hai bên má, hai tay bắt đầu sờ soạng các túi.

Sắc mặt nghệ sĩ rốt cục đã dịu đi một tí.

Mò mẫm hơn nửa ngày, Vương Tiểu Minh lí nhí nói: “Tôi không mang theo tiền. Tôi viết giấy nợ được không?”

Nghệ sĩ đông đá.

Y ở đây đàn violin lâu như vậy, đây là lần đầu được khách viết giấy nợ cho đó.

Vương Tiểu Minh gọi bồi bàn tới để xin giấy bút, bắt đầu soàng soạt viết lên.

Khi nghệ sĩ lấy lại được tinh thần, cậu đã viết đến số tiền.

Xuất phát vì quan tâm tới lợi ích của mình, nghệ sĩ ngóc ngóc cổ ra. Chỉ thấy ngòi bút bi gạch xuống một đường thẳng, sau đó một số 0, một số 0 rồi lại thêm một số 0 nữa.

Một ngàn?

Tim nghệ sĩ bắt đầu gia tốc. Bây giờ tùy chỗ hào phóng mà boa cho mấy trăm tệ đã ghê gớm rồi. Không nghĩ người thanh niên nhìn ngây ngô có chút đần độn này cư nhiên sẽ boa một ngàn.

Tâm tình của y khởi sắc, hận không thể lại tiếp tục kéo quốc tế ca thêm lần nữa cho cậu ta.

Vương Tiểu Minh đột nhiên dừng bút.

Chẳng lẽ còn định thêm một số 0 nữa sao?

Nghệ sĩ trợn mắt.

Vương Tiểu Minh kéo bút lại giữa số 1000, sau đó viết thêm đằng sau số 0 thứ nhất một dấu chấm thật đậm thật đậm ——10.00.

Nghệ sĩ: “…”

Vương Tiểu Minh nghiêm túc viết xong lại ký rõ họ tên bên dưới mới vừa lòng cười nói: “Xong rồi. Ớ? Người đâu mất a?”

Baal một tay chống cằm, nhàm chán tung hoa hồng từ bên này sang bên kia, “Bị ngươi đuổi đi rồi.”

“A?” Vương Tiểu Minh thực mờ mịt.

“Ngươi ăn xong rồi sao?” Hắn ném hoa hồng đỏ vào trán cậu.

Vương Tiểu Minh rụt cổ lại, vươn tay chụp lấy bông hồng đang rơi xuống, “Ừm, no rồi.”

Bồi bàn biết điều đi đến nói: “Vương tiên sinh, Hạng tổng còn chuẩn bị cho ngài vài món điểm tâm ngọt, bây giờ mang lên sao ạ?”

“Có thể trả lại không?” Vương Tiểu Minh bắt đầu lo cho hầu bao của mình.

Bồi bàn mỉm cười nói: “Ngoài tiền boa ra, Hạng tổng sẽ chịu tất cả chi phí.”

“Nhưng…” Trực giác của Vương Tiểu Minh lên tiếng, không nên nợ Hạng tổng quá nhiều.

Baal cười lạnh nói: “Ngân Quán vốn là sản nghiệp của hắn, cái gì gọi là chịu tất cả chi phí chứ?”

Bồi bàn nói thêm: “Hay là tôi gói tất cả chỗ điểm tâm đó đến trung tâm trò chơi cho ngài nhé. Nếu người bạn của ngài đến đây, tôi sẽ tiếp đãi bữa tối sau đó dẫn đến trung tâm trò chơi gặp ngài.”

“Trung tâm trò chơi?” Hai mắt Vương Tiểu Minh lấp lánh.

“Vâng. Hạng tổng đã thu xếp hết rồi, trung tâm trò chơi tối nay đã được bao trọn cho ngài.”

Bao trọn luôn?

Vương Tiểu Minh có loại dự cảm phải bán thân mới trả hết nợ.

Baal vô cùng cảm thấy hứng thú, “Trò chơi gì?”

Vương Tiểu Minh nói: “Là nơi đặt rất nhiều máy chơi game sao?”

“Đúng vậy.” Bồi bàn nghiêng người nói, “Bên này, xin mời.”

Vương Tiểu Minh và Baal đều rất chờ mong.

Vừa bước vào trung tâm trò chơi, Vương Tiểu Minh liền hoa cả mắt.

Các loại máy chơi game dưới ánh đèn mập mờ như đang tỏa sáng đủ màu vẫy gọi cậu.

Bồi bàn ôm đến một thùng tiền xu, lại bày ra điểm tâm và đồ uống, “Tôi chờ ở bên ngoài, cần gì có thể sử dụng điện thoại, nó sẽ trực tiếp kết nối với điện thoại của tôi.”

Vương Tiểu Minh nhéo nhéo cánh tay của mình, xác định mình không phải đang mơ. Đích thị là có một gian nhà đầy máy chơi game đang rộng mở chờ một mình cậu. Chính xác là có một thùng tiền xu để chơi game đang đặt trước mắt cậu. Hết thảy, hết thảy đều là thật, là thật a.

Bồi bàn ra ngoài đóng cửa lại.

Baal nhanh nhẹn ngồi vào ghế đua xe, “Cái này dùng thế nào?”

Vương Tiểu Minh lấy một xu nhét vào, giúp hắn khởi động.

Màn hình bắt đầu hiện ra menu.

“Nhớ nhấn ga, vặn chặt tay lái.” Vương Tiểu Minh nói xong, phát hiện Baal không nói lời nào đang theo dõi cậu, “Ưm. Thì là, ngươi điều khiển tay lái đó.”

Baal nói: “Nói trắng ra là điều khiển xe cho rồi.” Hắn nhấn vào cái xe trên màn hình, ngón tay hơi di di.

Xe bắt đầu lăn bánh.

Nhưng chỉ lắc lắc, nhích từng tí một.

“Tăng tốc tăng tốc tăng tốc đi!” Vương Tiểu Minh ở bên cạnh hò hét.

Rầm. Tông vào rồi.

Baal mặt không chút thay đổi nói: “Xe này tính năng quá kém.”

“…” Vương Tiểu Minh thở dài. Cậy quả nhiên không nên ôm hy vọng quá lớn rằng Baal có thiên phú chơi game a.

Đua xe cũng như bắn tên.

Vương Tiểu Minh nhìn bảng thành tích thê thảm bên cạnh của mình, cũng không dám biểu hiện gì nhiều, chơi qua loa thôi.

Bất quá Baal phi thường cố chấp, cố chấp đến độ có thể dùng từ kiên trì hay bền bỉ để hình dung.

Nguyên bản Vương Tiểu Minh còn muốn để hắn tự chơi, mình đi chơi cái khác, ai biết được hắn thực vô sỉ nói: “Ngươi đi rồi, ai sẽ chứng kiến sự huy hoàng của ta?”

Vương Tiểu Minh rất muốn nói, tốt xấu gì cũng chờ ngươi huy hoàng  rồi hãy kêu cậu đến chứng kiến a. Cứ hết “xám” lại đến “đen”, có cái gì hay ho để mà chứng kiến chứ?

Bất quá, cậu không dám cãi.

Baal sau khi trải qua vô số trò thất bại, rốt cục đã tìm được một trò phi thường thích hợp với mình ——

Chơi bóng rổ.

Vương Tiểu Minh nhặt bóng lên lần nữa, sau đó nhìn nó tự động rời tay, bay vào trong khung, rốt cục nhịn không được hỏi: “Kỳ thật, không cần ta lượm bóng ngươi cũng có thể đem bóng ném vào khung được mà.”

Baal nhướn mày.

Lại thêm một quả vào kìa.

“Sao lại cần ta nhặt bóng hả?” Vương Tiểu Minh buồn bực.

“Cho ngươi chia sẻ vinh quang cùng ta.”

Cho nên những vận động viên đánh golf kì thực là cùng chia sẻ vinh quang ư?

Vương Tiểu Minh thực 囧.

“Bất quá cái việc cỏn con này chỉ là bắt đầu thôi,” Baal lại dùng giọng điệu đứng trên đầu kẻ khác nói, “Rất nhanh sẽ thấy, có thể có được sự ưu ái của ta là chuyện vinh hạnh đến cỡ nào.”

Vương Tiểu Minh bắt được từ mấu chốt, “Ngươi… Ưu ái ta?” Nếu cậu không nhớ lầm thì cái từ này bao hàm cả ý yêu mến và coi trọng mà?

Baal khó chịu lườm cậu, “Ngươi không thấy trọng điểm của những lời này là vinh dự sao?”

Vương Tiểu Minh đột nhiên đứng thẳng người, hai con mắt cười thành một đường, kiên định hồi đáp: “Ừm, ta cảm thấy thật vinh dự.”

Đại khái không nghĩ là Vương Tiểu Minh sẽ ngoan ngoãn như vậy. Baal ngẩn ra một lúc, sau đó mới vừa lòng gật gật đầu nói: “Cho nên ngươi phải nhanh chóng yêu ta đi. Chờ thân thể ta hồi phục rồi sẽ lập tức mang ngươi xuống địa ngục.”

Vương Tiểu Minh chớp chớp mắt nhìn, “Như vậy có phải nhanh quá không?” Cậu còn chưa hưởng thụ hết nhân sinh a.

“Ta còn nghĩ là quá chậm.” Tưởng tượng đến thân thể khôi phục rồi, năng lực của mình đại sát bốn phương, Baal liền nóng vội.

Vương Tiểu Minh cúi đầu trầm tư, có nên vì kéo dài tuổi thọ mà không cần ngoan ngoãn như vậy không nhỉ.

Baal thấy cậu không nói lời nào, tưởng là cậu không muốn xuống địa ngục mà muốn lên trển: “Muốn lên thiên đường nhìn chút cũng được, bất quá nơi đó toàn mấy kẻ rỗi hơi thích lảm nhảm, ngươi sớm muộn gì cũng thấy phiền chết cho coi.”

Vương Tiểu Minh chần chừ nói: “Ta có thể ở lại nhân gian, sống đến trăm tuổi không?”

Baal mặt trầm như nước.

Vương Tiểu Minh ở trong không khí trầm mặc thế này lại càng khẩn trương. Chẳng lẽ là, sau khi Baal khôi phục thân thể, quyết định không thể không giết cậu?

Cậu vô cùng hối hận. Vết xe đổ của Đông Quách tiên sinh (1) còn sờ sờ ra đó, cậu quả thật ngu ngốc đến lú lẫn rồi mới dẫn sói vô nhà. Baal hiện tại chẳng phải là qua sông đoạn cầu, giết người diệt khẩu sao…

Cậu càng nghĩ, mồ hôi càng chảy ròng ròng.

Sau một lúc thật lâu, lâu đến nỗi dường như Vương Tiểu Minh không đứng vững nữa.

Baal rốt cục mở miệng.

“Ta đồng ý với ngươi.”

Trong lòng hắn không ngừng niệm đi niệm lại để thuyết phục mình, Vương Tiểu Minh nhiều nhất chỉ sống được trăm năm, đối với kẻ có được sinh mệnh vĩnh cửu như hắn mà nói, nhấp môi cũng trôi qua, không cần nóng vội nhất thời. “Chỉ cần ngươi nguyện ý, lúc ngươi còn sống ta sẽ ở lại nhân giới với ngươi.” Cứ để cho Lucifer và Michael thong thả thêm một trăm năm nữa vậy!

———————-

(1) Đông Quách tiên sinh: Tề Tuyên Vương rất thích nghe sáo, ông cho lập một đội gồm 300 người thổi sáo và hậu đãi. Đông Quách tiên sinh tuy không biết thổi nhưng vẫn đứng vào hàng ngũ thổi sáo để được ăn không. Sau này Tề Mẫn Vương lên ngôi, muốn thưởng thức tài thổi sáo của từng người thì ông ta bỏ đi. Ý nói, có việc cần thì mới đến, lợi dụng xong phủi đít mà đi. ()