[Danmei] [ULB] – Đệ nhị thập nhất chương: Khôi phục (hạ)

by Rainy.Lyn

U linh Boss – Tô Du Bính

Đệ nhị thập nhất chương: Khôi phục (hạ)

Trans: Qt + Ct

Edit: Rainy

Hi vọng biến thành sự thật, mỗi tội trở tay không kịp

Baal trở về ký túc xá, việc đầu tiên hắn làm là kéo kín tất cả rèm cửa lại.

Những bức rèm rũ xuống, bóng tối đen như mực lập tức phủ kín căn phòng, đừng nói ánh mặt trời, ngay cả không khí còn chui không lọt. Nhưng hắn nghĩ một hồi vẫn cảm thấy lo lắng, lại dựng lên một không gian tối âm u, vô cùng cẩn thận kéo linh hồn Vương Tiểu Minh vào trong đó. Sau khi thu xếp hết thảy xong xuôi rồi, vấn đề kế tiếp chính là làm sao để giải quyết ổn thỏa thi thể Vương Tiểu Minh đây.

Baal ngồi trên sofa, im lặng nhìn thân thể đang lơ lửng giữa không trung, những lời Vương Tiểu Minh nói khi còn sống không ngừng lởn vởn trong đầu hắn ——

“Bởi vì sinh mệnh của chúng ta không có dài lâu như các ngươi, cho nên chúng ta đều cố gắng sống tốt mỗi ngày, quý trọng mỗi ngày. Dù ngươi từng nói với ta, chết rồi cũng chưa phải là biến mất, thậm chí có thể được lên thiên đường, nhưng đó không còn là ta nữa, không phải là một con người nữa.”

“Trang Tử không phải cá làm sao biết thú vui của cá? Ngươi không phải ta, cho nên ngươi không hiểu. Cũng giống như ta không thể nào tưởng tượng ra khi có được sinh mệnh vĩnh hằng sẽ theo đuổi cái gì.”

“Baal, cho dù có một ngày, ta chết đi và rời khỏi thế giới này. Thế nhưng, dù rằng trước khi chết chỉ còn một tích tắc, ta nhất định vẫn luôn yêu ngươi.”

“Ta nói rồi, hạnh phúc lớn nhất của tình yêu chính là nhìn thấy người mình yêu hạnh phúc. Cho nên, Baal à. Vô luận ta sẽ sống bao lâu, có thể làm bạn cùng ngươi bao lâu… Ta đều mong muốn, ngươi có thể mãi mãi được hạnh phúc. Cho dù, trong sinh mệnh của ngươi không hề có ta…”

Nếu bây giờ Vương Tiểu Minh tỉnh lại, chắc hẳn y sẽ hoảng sợ lắm nhỉ?

Baal nhớ rằng mình đã từng được nghe kể những lời đồn về nhân loại, vì giấc mộng trường sinh bất lão mà không từ mọi thủ đoạn. Ăn thịt đồng loại, sùng bái Huyết tộc, truy tìm tiên đảo, luyện tiên đan… Chỉ có không nghĩ ra mới không làm được. Cho nên, nếu có thể lựa chọn, Vương Tiểu Minh hẳn là sẽ chọn sống lại phải không?

Baal chậm rãi mím chặt môi.

Trong không gian phát ra một tiếng động rất nhỏ, hắn nhíu mày, cả người và sofa liền chui vào không gian.

“Baal?”

Tiếng gọi nhỏ hơn muỗi kêu vang lên trong bóng tối vô hạn.

Từ lúc Baal lấy lại được thân thể đến giờ, khuôn mặt lạnh băng của hắn rốt cục đã nở nụ cười, “Ngươi nghĩ kêu lí nhí như thế sẽ có người nghe thấy sao?”

“Chẳng phải ngươi nghe thấy rồi sao?” Vương Tiểu Minh nhanh chóng phản bác.

“Ngươi thấy ta là người bao giờ chưa?” Nhìn cậu tinh thần tỉnh táo đứng trước mặt, hắn đột nhiên không vội thương lượng chuyện hồi sinh.

Vương Tiểu Minh nhìn bốn phía xung quanh, nhẹ giọng hỏi: “Đây là đâu vậy? Vì sao ta chẳng nhìn thấy gì hết? Tối quá a…”

Baal nói: “Bởi vì ngươi đã chết.”

“…” Vương Tiểu Minh không biết là do giật mình hay đau buồn, nửa ngày vẫn không lên tiếng.

Baal đợi một hồi, rốt cục không kiên nhẫn bật lên tám ngọn đèn từ bốn phía.

Ánh sáng đột ngột làm Vương Tiểu Minh theo bản năng giơ tay che mắt lại.

Baal nhấc chân lên, khuỷu tay phải đặt lên tay vịn của ghế, chống cằm nhìn cậu, “Có cảm tưởng gì không?”

Vương Tiểu Minh khép mắt đợi cho thích ứng, từ từ thả tay xuống nói: “Nhanh quá nhỉ.”

“Sao?”

“Ta nói mình chết nhanh quá.” Trong đầu Vương Tiểu Minh đang mò mẫm lục lại trí nhớ, cười cứng ngắc nói, “Hình như do đau quá nên ngất đi. Đến khi tỉnh lại thì nghe ngươi nói ta đã chết. Qủa thật, rất nhanh.” Giọng cậu càng lúc càng nhỏ.

“Kỳ thật, chết không phải là chuyện xấu.” Baal không nghĩ câu này có thể an ủi cậu, nhưng những lời này là thật lòng, “Địa ngục tuyệt đối thú vị hơn nhiều so với trong tưởng tượng của ngươi.”

Sắc mặt Vương Tiểu Minh trắng bệch, “Ta phải xuống địa ngục sao?” Quả nhiên hồi trước cậu làm liên lụy nhiều người, chắc việc xấu quá nhiều cho nên phải xuống địa ngục chăng? Trong đầu cậu ngập tràn hình ảnh lửa đen hừng hực bốc lên, cảnh tượng vô số linh hồn đang kêu gào khóc lóc rất thảm.

Baal nhíu mày: “Ngươi muốn lên thiên đường hả?”

Vương Tiểu Minh lúng ta lúng túng nói: “Không được chọn ư, ta rất muốn lên thiên đường.” Không còn thấy liệt hỏa và oán than nữa, hình ảnh mây trắng và các thiên sứ nhỏ nhắn trắng mũm mỉm đang bay tới bay lui trong đầu cậu.

Đôi mày Baal nhíu lại càng chặt.

Vương Tiểu Minh nhỏ giọng hỏi: “Khó quá sao?” Cậu còn nhớ rõ Baal trước kia từng nói, chờ sau khi cậu chết, vô luận là thiên đường hay là địa ngục, chỉ cần cậu muốn đi, hắn sẽ tự mình đưa cậu đi. Chẳng lẽ hồi đó hắn chỉ nói chơi chơi, hiện tại đổi ý rồi?

Baal liếc nhìn cậu, “Ta không thể đứng trên thiên đường lâu dài được.” Cho dù hắn có nguyện ý ở lại cái nơi khỉ ho cò gáy đó, cái nơi chỉ toàn một màu trắng xóa muốn tìm hạt cơm cũng không ra, bọn Michael đời nào đồng ý.

Vương Tiểu Minh nhãn tình sáng lên: “Có thể đưa đến cổng thôi cũng được.”

“Ngươi rất muốn rời khỏi ta sao?” Thanh âm của Baal lạnh lùng vang lên.

Vương Tiểu Minh ánh mắt u buồn, lập tức cười gượng: “Ngươi đã hứa sẽ làm bạn với ta cả đời. Chỉ tại ta vận khí quá ư là không tốt, một đời liền kết thúc nhanh như vậy…” Thật sự trở tay không kịp.

Cậu cắn môi, cố gắng hít hà nước mũi, “Ngươi bảo ngươi có chuyện quan trọng phải làm, chờ sau khi ngươi tiễn ta xong liền có thể làm rồi ha. Ta…” Ngẩng đầu, cậu muốn cố nở một nụ cười thật hoàn hảo, lại phát hiện mặt mình gần sát vạt áo của Baal, sau đó xuyên qua.

Baal lùi ra sau nửa bước, để đầu cậu chui ra khỏi thân thể mình, “Nếu có cách nào đó giúp ngươi sống lại thì sao?”

Vương Tiểu Minh ngây người sau một lúc lâu, trong đôi mắt đó, mọi ảm đạm đều bị ánh sáng hy vọng xua tan, khuôn mặt rạng ngời, “Có thể không?”

“Thiên đường, địa ngục và nhân giới ngươi chọn nơi nào?”

“Nhân giới!” Vương Tiểu Minh trả lời không chút do dự.

Baal nhướng mày, “Được, vậy thì sống lại.” Tuy rằng muốn sống cùng nhân loại suốt đời có hơi phức tạp, nhưng ở nhân giới vẫn còn tốt hơn chạy tới thiên đường ngày ngày chiêm ngưỡng mấy cái mặt mo của bọn Michael, Raphael.

Vương Tiểu Minh nâng tay, chậm rãi nghiêng về trước, sau đó từ từ ấn tay mình xuống cho đến khi thấy cánh tay xuyên vào trong thân thể hắn, buồn bực hỏi: “Sao mà sống lại được?”

Baal rất sảng khoái tặng cho cậu đáp án, “Không biết.”

Vương Tiểu Minh cười gượng: “Ta biết ngươi muốn an ủi ta, nhưng cách này hoàn toàn thất bại.” Có hi vọng rồi lại thất vọng, thà rằng ngay từ đầu để cậu tuyệt vọng luôn đi.

Baal bĩu môi, “Ai nói ta an ủi ngươi? Hơn nữa… Ai nói cách này hoàn toàn thất bại?”

Vương Tiểu Minh nói: “Nhưng chính ngươi vừa mới nói không biết cách sống lại mà?”

“Ta không biết cũng không có nghĩa là người khác không biết.” Trong mắt Baal lóe lên tia sáng, “Địa ngục cái gì cũng thiếu, chỉ có những kẻ nhàm chán nhàn rỗi là nhiều.”

Vương Tiểu Minh lắp bắp sợ hãi nói: “Chẳng lẽ phải xuống địa ngục thiệt hả?”

“Thì ngươi cứ coi như đi du lịch vậy.”

“Có thể mang theo máy ảnh không?” Nếu đi du lịch ít nhất cũng phải chụp ảnh mang về a.

“Ngươi cầm được thì cứ đem đi.”

Vương Tiểu Minh ủy khuất nhìn đôi tay mình, đột nhiên thần tình nghi hoặc ngẩng đầu hỏi: “Ta chết như thế nào?” Cậu chỉ nhớ lúc ấy trái tim đau như muốn nổ tung, không thể gắng gượng được, sau đó…

Baal nhìn trời.

“A?” Vương Tiểu Minh khẩn trương nói, “Ta chết rồi, thân thể của ngươi làm sao bây giờ? Liệu của khôi phục được nữa không?”

“…” Kỳ thật lý do vô cùng đơn giản như này, chẳng biết vì sao hắn lại thấy khó nói nên lời nhỉ? Baal lo lắng.

Vương Tiểu Minh nghĩ đến rất nhiều khả năng có thể xảy ra, “Chẳng lẽ ta bị nhồi máu cơ tim?”

“Kỳ thật là…” Baal ném sự kiêu ngạo của mình ra khỏi đầu , kể loại toàn bộ câu chuyện từ đầu đến đuôi cho cậu nghe.

Vương Tiểu Minh lẳng lặng lắng nghe.

Baal cũng không bỏ qua chi tiết của hai gã sứ giả câu hồn Ất Giáp, cuối cùng còn đặc biệt lôi cái cần câu ra cho cậu coi.

“Đây là cần câu mà sứ giả câu hồn dùng để câu linh hồn sao?” Đối với những chuyện bất công mà cậu liên tục gặp phải, Vương Tiểu Minh luôn thản nhiên tiếp nhận, còn chăm chú quan sát cái cần câu, “Ngươi dùng nó câu ta thử xem.”

Baal im lặng một lát, nhẹ nhàng móc vào người cậu, “Đau không?”

“Không đau.” Vương Tiểu Minh toàn thân cứng đơ nói, “Nhưng không thể cử động.” (Cái khúc này nghe như là… *đỏ mặt*)

Baal kéo về phía trước, Vương Tiểu Minh không tự chủ được cũng bị giật về trước hai bước, “Sao lại vậy nhỉ? Ta không điều khiển được.”

“Không tồi, dùng được.” Baal hài lòng đem cất cần đi.

Vương Tiểu Minh nghi hoặc hỏi: “Ta bây giờ có thể tự đi rồi, còn cần nó làm chi?”

“Trước sau gì cũng có ích cả.” Trong đầu Baal hiện lên vô số cách sử dụng. (Dụng cụ SM đời mới: cần câu… khụ:”>)

“…” Vương Tiểu Minh cố gắng dời ánh mắt khỏi khuôn mặt tươi cười xấu xa của hắn, “Nói cách khác, thân thể của ngươi đã khôi phục? Pháp lực cũng khôi phục luôn chứ?”

“Ờ.” Baal ngạo nghễ hếch cằm. Sức mạnh đang cuộn trào khắp cơ thể làm hắn cảm thấy toàn thân trên dưới đều rất tự tin.

Vương Tiểu Minh cao hứng nói: “Vậy có thể cứu được em trai Hạng tổng rồi?”

Baal nhíu mày : “Gì?”

Vương Tiểu Minh gãi đầu nói: “Dù sao bây giờ ta cũng không có gì khó chịu lắm, có thể từ từ sống lại cũng được, nhưng mà em trai Hạng tổng bất cứ lúc nào cũng sẽ biến thành quái vật hút máu vô nhân tính đó. Chúng ta hay là cứu anh ta trước đi?”

“Ngươi có biết thân thể của ngươi cũng chỉ ‘đảm bảo tươi sống’ trong một thời gian nhất định thôi không?”

Vương Tiểu Minh ngơ ngác lắc đầu nói: “Không biết. Những chuyện này với ta đều rất mới mẻ.”

“Từ thời điểm ngươi hồn lìa khỏi xác, thời gian đảm bảo ‘hàng tươi sống chất lượng cao’ cũng bắt đầu tính từ đó.” Baal uy hiếp, “Nếu cơ thể không được bảo vệ tốt, ngươi vĩnh viễn không thể sống lại.” Kỳ thật cái này là hắn phóng đại đó, chỉ vì hắn vô cùng vô cùng khó chịu khi thấy Vương Tiểu Minh lúc nào cũng lo lắng quan tâm tới Hạng Văn Huân. (Giỏi mỗi cái ghen bóng gió =w=)

Vương Tiểu Minh do dự: “Vậy ngươi có cách gì để trì hoãn việc cậu ta biến thành quái vật không?”

Những lời này nói thế còn dễ nghe một chút. Baal suy nghĩ: “Ta có thể bỏ y vào không gian của ta. Ngoài ta ra, không ai có thể thả y.”

“Vậy còn chờ gì nữa, đi thôi.” Vương Tiểu Minh nói xong định đi ra ngoài, nhưng cậu mới bước được hai bước bèn quay lại cười gượng hỏi, “Cửa chỗ nào thế?”

Baal nhướn mày.

Bốn xung quanh biến đổi, Vương Tiểu Minh nhận ra căn phòng ký túc xá không thể quen thuộc hơn, tất cả đèn phòng khách và phòng ngủ đều đồng loạt bật lên.

Cậu quay lại, nhìn thấy thân thể mình đang lơ lửng giữa không trung, đầu tiên có hơi hoảng sợ, sau đó lập tức hiện lên cảm giác kỳ lạ, “Nếu bây giờ ta ngồi vào cơ thể này, ta sẽ không biến thành cương thi chứ?”

“Ngươi có thể thử xem.” Ngón tay Baal chỉ xuống dưới, thi thể của cậu nhẹ nhàng đặt xuống đất.

Vương Tiểu Minh đi qua, sau đó xác định vị trí, chậm rãi nằm xuống trùng khít.

Sau một lát, cậu ngồi dậy, “Ta chẳng có cảm giác gì hết.”

“Bình thường.” Baal vỗ hai tay vào nhau thành hình chữ thập, từ từ giãn sang hai bên.

Vương Tiểu Minh ngạc nhiên nhìn thấy một khối cầu trong suốt như bong bóng xuất hiện giữa hai tay hắn, bên trong dần hiện lên hình ảnh…

“A, phòng khách trong ký túc xá của Hạng tổng.”

Baal nâng quả cầu lên, nhẹ nhàng ném ra, cố định giữa không trung, “Đợi Hạng Văn Huân trở về thì bảo ta.”

“Ngươi đi đâu á?” Vương Tiểu Minh hoang mang nhìn hắn đi vào thư phòng.

“Chơi game, lần này ta không tin là không qua cửa được!” Baal siết chặt tay, hùng hổ bước vào thư phòng.

“…”

Đệ nhị thập nhất chương hoàn

Dài muốn oải T^T