[Danmei] [ULB] – Đệ nhị thập bát chương: Hạ kì (thượng)

by Rainy.Lyn

U linh Boss – Tô Du Bính

Đệ nhị thập bát chương: Hạ kì (thượng)

Trans: Qt + Ct

Edit: Rainy

Bạn của bạn, là bạn

* Hạ kì: chơi cờ

Vũ khí bạc là thiên địch của Huyết tộc.

Nhưng Baal và Vương Tiểu Minh hiển nhiên vẫn còn thiếu hiểu biết về mấy kiến thức căn bản này.

Lý giải đầu tiên của Vương Tiểu Minh chính là, thanh kiếm này vô cùng sắc bén, cho nên tất cả mọi người đều rất sợ nó.

Baal lại nhướn mày, “Muốn tặng cho ta?”

Bọn Huyết tộc khác: “…”

Tuy rằng số sáu sau đuôi đúng là để chỉ về thứ tự của đời thứ sáu, nhưng mỗi đời của Huyết tộc đều có một khoảng cách chênh lệch rất xa, huống hồ đời thứ sáu mà gây sự với đời thứ tư, chỉ có con đường chết mà thôi. Tam đại sở dĩ có thể tiêu diệt được nhị đại ngoài số lượng chiếm ưu thế ra còn có một nguyên nhân cực kỳ đặc thù, thế nhưng loại đặc thù này đâu phải khi nào cũng có thể xuất hiện chứ. Đó cũng là lý do mà tam đại có thể nắm giữ chắc chắn quyền thống trị cao nhất trong Huyết tộc, nếu không thì hôm nay Huyết tộc sớm đã giống như nhân loại, các đời không ngừng đạp đổ nhau để giành quyền thống trị.

Daniel không giận lại cười nói: “Ngươi thật sự muốn nhận nó?”

Ánh mắt Baal đảo qua đảo lại giữa y và bàn cờ. Với hắn mà nói, đánh nhau hay chơi game đều có sức hấp dẫn khó mà cự tuyệt được. Hắn thực nghiêm túc suy đi nghĩ lại một hồi: “Đánh trước vậy, đánh không chết lại tiếp tục chơi.”

Cùng là một câu nói rơi vào tai người khác đương nhiên sẽ sinh ra ý khác.

Daniel bắt đầu thấy nể phục hắn, “Không ngờ ngươi thật sự không sợ chết.” Huyết tộc đương nhiên không dễ chết, nhưng không phải là không thể chết.

Baal lười giải thích, “Thử rồi sẽ biết.” Hắn nói xong, cúi đầu nhìn Vương Tiểu Minh.

Vương Tiểu Minh miệng giật giật, cuối cùng vẫn nuốt lời can gián vào bụng. Sự tình đã đi đến nước này, có khuyên nữa Baal cũng chỉ cho là cậu lắm chuyện thôi, thực tế thì, cậu cũng thấy Daniel có chút quá mức —— hiển nhiên cậu đã quên mất ai mới là kẻ ra tay trước đấm vào bụng người ta.

“Ngươi cẩn thận nha.” Cậu nhìn hắn bằng ánh mắt tin tưởng mười phần.

Baal nói: “Những lời này để ta nói mới đúng.” Nơi này, cho dù tất cả bọn chúng có đồng loạt xông lên cũng chẳng phải đối thủ của hắn, nhưng trong tình huống không thể sử dụng được không gian, sự an toàn của Vương Tiểu Minh rất khó đảm bảo.

Thanh âm của Daniel lạnh lùng vang lên: “Ngươi yên tâm. Ta vẫn chưa xuống cấp đến nỗi phải ra tay với một tên nhân loại vô năng.”

Ở phương diện cực lực miệt thị khả năng của nhân loại, Baal cũng nhất trí với y, cho nên hắn không thèm phản bác mà trực tiếp chụp lấy sau cổ Vương Tiểu Minh, nhét cậu vào trong quầy bar.

Ông chủ trợn mắt há hốc mồm nhìn hắn, “Ta không giữ người.”

Baal nói: “Ta gửi tạm thôi.”

Ông chủ nói: “Nhưng trong này không gian chật chội.”

Baal khua tay đẩy lão ra, để Vương Tiểu Minh điều chỉnh lại tư thế thoải mái, vừa lòng gật đầu nói: “Như vậy không gian sẽ rộng hơn.”

Ông chủ: “…”

“Nếu đã an bài và di ngôn xong xuôi, giờ chúng ta bắt đầu được rồi chứ?” Daniel huy vài đường kiếm trên không, giống như đang vẽ ký hiệu.

Tay Baal nắm lại thành quyền, chậm rãi siết chặt ngón tay, khóe miệng lộ ra chút cười nhạt lại càng làm phụ họa thêm hai mắt lửa cháy hừng hực, “Ra tay đi.”

Daniel thiếu chút nữa muốn cười ra tiếng.

Kẻ điên nhà McCorvey quả nhiên là danh bất hư truyền. Một gã Huyết tộc đời thứ sáu khi đối mặt với đời thứ tư cư nhiên còn nhường đối phương ra tay trước, chẳng lẽ hắn không sợ y vừa ra tay, ngay cả cơ hội chống đỡ hắn cũng không có nổi hay sao?

Làm một Toreador đời thứ tư hoàn mỹ, y không muốn mang tiếng xấu cậy mạnh bắt nạt yếu, bởi vậy y lại đành ban cho hắn quyền chủ động, “Ngươi trước đi.”

Nắm đấm của Baal vô thanh vô tức phóng ra.

Tốc độ cũng y như lần đầu tiên, điện quang hỏa thạch.

Bất quá Daniel lần này đã có được chuẩn bị, chỉ thấy thân ảnh hắn chợt lóe, nắm đấm xẹt qua quần áo y.

Trên người Daniel đổ ra một trận mồ hôi lạnh.

Nếu nói lần đầu tiên bị đánh là do y hoàn toàn chưa kịp chuẩn bị tâm lý, như vậy cú đấm mới nãy y chẳng để bấu víu vào lý do gì nữa. Lúc y vừa nói “Ngươi trước đi”, ánh mắt vẫn dính chặt vào nắm tay của Baal, nhưng khi hắn thật sự ra tay, bản thân y vẫn bị chậm nửa bước. Y sở dĩ có thể né tránh hoàn toàn không phải vì tốc độ mà là nhờ trực giác.

Trực giác của Huyết tộc rất mạnh, rất nhiều Huyết tộc khi chiến đấu đều dựa vào trực giác. Nhưng một Huyết tộc đời thứ tư đối phó với một gã Huyết tộc đời thứ sáu mà phải vật vã đến độ dùng trực giác, thật sự quá dọa người.

Y nhìn Baal, cái tay cầm kiếm bất giác run một chút.

Bất quá y khó chịu, Baal lại càng không thích. Cho dù không thể dùng năng lực, hắn cũng không thể nào đánh hụt một con dơi hút máu nho nhỏ như vậy a.

Baal nhíu mày nói: “Năng lưc đặc thù của ngươi là gì?”

Hắn rất hiếm khi đánh nhau với Huyết tộc, trận đại chiến ở Nguyên Thù giới lần đó Gin chỉ hỗ trợ chút xíu, căn bản không hề sử dụng hết sức, cho nên Baal cũng không am hiểu năng lực của Huyết tộc cho lắm, lại càng không thể bắt chước năng lực chiến đấu của chúng.

“Năng lực?” Hai mắt Daniel đảo về hướng con dơi ngơ ngác còn đang nằm ngắc ngoải trên bàn cờ, khóe miệng hiện lên một tia cười lạnh, tay chậm rãi vươn ra giữa không trung, làm tư thế chuẩn bị phóng ra.

Đột nhiên, một đám mây đen hàng trăm hàng ngàn con dơi đông ngùn ngụt, không hề báo trước lao ra từ phía sau y, phóng thẳng về phía Baal.

Tuy rằng dùng con dơi để quyết định thắng bại mà không cần ra tay, nhất là ở tình huống con dơi của đối phương đẳng cấp không bằng mình, bất quá vì giữ gìn hình tượng chiến thắng của mình, thủ đoạn nho nhỏ như vầy là lẽ đương nhiên.

Baal khẽ cau mày, cố kiềm nén xúc động muốn quét một lượt tất cả bọn chúng vào không gian, vươn tay ra, một ngọn lửa đen quấn quanh tay hắn. Ngọn lửa rất nhanh lan ra, vây trụ toàn bộ thân thể hắn.

Đây là kỹ năng sau khi sa đọa hắn học được nhưng rất ít xài, bởi vì mỗi lần xài đến đều tạo ra ảnh hưởng không tốt chút nào.

Bất quá hiện tại, hắn bị đám dơi vây kín xung quanh, từ bên ngoài nhìn vào, chỉ có thể nhìn thấy một khối cầu lớn bị đám dơi bay vèo vèo vòng quanh. Ngọn lửa và hắn hoàn toàn bị che khuất trong đám dơi dày đặc.

Daniel đứng bên ngoài, mày nhíu chặt.

Đám dơi này cùng y tâm linh tương thông, cho nên y có thể cảm nhận được chúng đang chết đi cực nhanh. Nhưng đối phương chỉ là một tên Huyết tộc đời thứ sáu… Làm sao có thể?

“Daniel đại nhân thắng chắc rồi!”

Thành viên ban nhạc không cam lòng yếu thế hô lớn một tiếng, lập tức được một đám người khác phụ họa theo.

Daniel chậm rãi nhấc kiếm lên.

Đám Huyết tộc vừa rồi còn kêu gào cổ vũ lập tức im bặt.

Daniel đại nhân thích cổ vũ nhỏ tiếng hơn.

Bọn họ dùng ánh mắt trao đổi thông tin như vậy.

Ánh mắt Daniel nhíu lại, đột nhiên lao vào đàn dơi.

Đám dơi lộp độp vỗ cánh tản ra, sau khi y bước vào lại nhanh chóng bu kín mít.

Đám Huyết tộc còn lại hai mặt nhìn nhau. Đây là tình huống gì vậy?

Chờ sau một lúc lâu, một gã thành viên trong ban nhạc tỏ vẻ hiểu biết cười nói: “Daniel đại nhân không hổ là Daniel đại nhân, cái gì cũng muốn trực tiếp tự mình giải quyết, ngay cả chiến đấu cũng không ngoại lệ.”

Một gã thành viên khác vội vàng gật đầu nói: “Đúng vậy. Tiếc là chúng ta không thể nhìn thấy tư thế chiến đấu oai hùng của Daniel đại nhân.”

“Chúng ta chỉ có thể chuẩn bị rượu ngon để nghênh đón đại nhân mang chiến thắng trở về.” Lời đề nghị vừa dứt, tầm mắt của đám Huyết tộc quỷ dị nhìn về phía quầy bar.

Ở đó, Vương Tiểu Minh đang chắp tay thành chữ thập, nhắm chặt mắt cầu nguyện cho Baal.

“Ta nghĩ, trước khi khai tiệc, có phải chúng ta còn chuyện gì đó cần giải quyết trước hay không?” Ánh mắt của thành viên ban nhạc nhìn Vương Tiểu Minh rõ ràng rất thâm độc.

Ông chủ nhìn thấy có điểm không ổn, lão nhanh chóng chạy ra che chắn phía trước, lôi ra một lọ máu người vô cùng quý giá nói: “Đồ ngon đây, thứ này dùng để chúc mừng là tốt nhất.” Lão vừa nói, vừa mạnh mẽ đá vào chân của Vương Tiểu Minh.

Vương Tiểu Minh mở to mắt, mờ mịt nhìn lão.

“Nếu ngươi mệt thì ra phía sau nằm nghỉ đi.” Ông chủ nhanh chóng trao đổi ánh mắt với cậu.

Ở thế giới của Huyết tộc, nhân loại nhất định là kẻ chịu thiệt thòi nhiều nhất.

Vương Tiểu Minh dùng khóe mắt nhìn đám khác Huyết tộc đang từ từ tiến lại gần, trong lòng cũng thầm hiểu, không nói nhiều vội lùi ra sau.

“Đứng lại!” Thành viên ban nhạc hét lớn một tiếng, một con dơi nhe răng như tàu lượn bay vòng quanh trên đầu Vương Tiểu Minh. “Nếu là để chúc mừng Daniel đại nhân, vậy chúng ta cần dùng loại máu tươi này.”

Thân thể Vương Tiểu Minh giật bắn.

Gã nhìn ông chủ gằn từng chữ một: “Chúng ta muốn ép tươi.”

Ép tươi?

Trong đầu Vương Tiểu Minh nhất thời hiện lên quả dưa hấu bỏ vô máy ép nước bắn ra tứ tung, máy ép dừng lại, cậu nhìn thấy trên quả dưa là cái mặt y đúc mặt mình. “…” Cậu rùng mình một cái, thấp giọng nói, “Daniel đã bảo sẽ không đụng đến tôi.”

“Daniel đại nhân nói không đụng ngươi, chứ không nói chúng ta không được đụng ngươi a.” Thành viên ban nhạc đi tiên phong, tiến lại gần quầy bar.

Vương Tiểu Minh lùi ra sau nửa bước, ánh mắt nhìn về phía quả cầu dơi đang dần thu nhỏ.

Tuy rằng vẫn là một khối cầu đen xì dơi bay tá lả như cũ, nhưng Vương Tiểu Minh lại giống như cảm nhận được mạch đập của Baal có chút xao động.

Hắn chuẩn bị đi ra.

Hắn sắp đi ra rồi.

Nhịp đập của hắn như thể đang nói cho cậu biết điều đó.

Vương Tiểu Minh hơi hơi nhẹ nhàng thở ra, ngược lại thành khẩn nhìn bọn họ: “Tôi thấy là các anh không làm thế sẽ tốt hơn đấy.”

Các thành viên trong ban nhạc bật cười, hùa theo là âm thanh ồn ào của đám khách nhân.

“Ta lại nghĩ ngược lại với ngươi.” Cái gã thành viên ban nhạc lúc trước gây sự với Baal đột nhiên vươn tay, muốn chụp lấy Vương Tiểu Minh.

Khối cầu dơi lập tức nổ mạnh.

Chính xác mà nói, là mấy trăm con dơi bị một dòng khí cực kỳ mãnh liệt xé bung ra.

Lúc ông chủ ngồi thụp xuống, thuận tay ấn đầu Vương Tiểu Minh xuống theo, cho nên hai người dưới sự che chắn của quầy bar không bị dòng khí và đám dơi quét trúng.

Tất nhiên đám khách Huyết tộc đứng ngoài quầy bar không được may mắn như thế.

Tiếng hét bi thảm và âm thanh rên rỉ không ngừng bên tai, đồng thời có tiếng rơi lộp bộp trên mặt đất.

Giây lát.

Ông chủ và Vương Tiểu Minh vụng trộm ló lên nửa cái đầu sau quầy bar.

Chỉ thấy bên ngoài một đống hỗn độn.

Toàn bộ quán bar nơi nơi đều là xác dơi.

Trong không khí dày đặc một mùi khét lẹt hỗn tạp.

Mùi này bất kỳ ai ngửi thấy một lần đều chẳng dám ngửi đến lần thứ hai, bởi vì mùi này còn xen lẫn mùi xác thối và trứng ung, ba loại kết hợp lại đủ để khiến cho thần kinh của người ta… Suy nghĩ phức tạp.

“Baal?” Vương Tiểu Minh nhẹ gọi một tiếng.

Baal quay lại, vẫn là bộ dáng ban đầu, tây trang ngay cả một nếp nhăn cũng không có, trái lại Daniel… so với bộ dạng phong hoa tuyệt đại khi trước hoàn toàn là hai người khác nhau.

Một nửa tóc cháy rụi, một bên mặt đen thui, một nửa quần áo cũng bị thiêu sạch, kiếm gãy làm đôi…

Y ngồi phịch mông xuống đất, trên mặt tất cả biểu tình đều là mờ mịt, tựa hồ còn chưa hoàn hồn sau trận đại chiến.

“Anh ta không sao chứ?” Một khi đã xác định Baal bình yên vô sự, tấm lòng từ bi của Vương Tiểu Minh lại bắt đầu phát huy tác dụng.

Baal cúi đầu liếc y, “Đã chết đâu.”

Vương Tiểu Minh, ông chủ: “…”