[Danmei] [ULB] – Đệ nhị thập cửu chương: Trảo tra (hạ)

by Rainy.Lyn

U linh Boss – Tô Du Bính

Đệ nhị thập cửu chương: Trảo tra (hạ)

Trans: Qt + Ct

Edit: Rainy

Công dụng của nhân loại kỳ thật không chỉ có một

Không khí trong U Ám thành ngưng trọng hơn nhiều so với Thập Tam Liên trấn, nhất là bây giờ trời đã về khuya, Vương Tiểu Minh ngồi trong xe ngựa có thể cảm giác từ hai bên ngã tư đường truyền tới hàn ý.

Wudlens và Singh ngồi đối diện cậu.

Hai người bọn họ đều là trung niên, một người có khuôn mặt chữ điền vuông vức, nhìn qua thật nghiêm túc và cổ hủ; người kia đeo một cặp kính gọng vàng, lịch sự nho nhã mà lại phong độ nhẹ nhàng.

Vương Tiểu Minh nhìn bọn họ, không khỏi nhớ tới thầy chủ nhiệm và phó chủ nhiệm hồi học trung học, một người luôn luôn đóng vai phản diện, người còn lại luôn luôn đóng vai hiền hậu.

“Lần đầu đến Huyết tộc giới, có cảm thấy thích ứng không?” Như thể cảm nhận được sự rụt rè của cậu, Singh chủ động lên tiếng.

Thắt lưng Vương Tiểu Minh hơi khom xuống lập tức thẳng đơ ra, “Cũng được.”

“Không cần khẩn trương thế đâu.” Singh cười tủm tỉm trấn an, “Chúng ta chỉ muốn mời hai người đến làm khách mà thôi. Nhà trọ kia thật sự cũ nát, không thích hợp để tiếp đón anh bạn nhỏ đến từ nhân giới.”

Vương Tiểu Minh trong lòng biết bọn họ sở dĩ mời cậu hoàn toàn là vì Baal, nhưng vẫn cảm thấy ấm áp. Ngụy quân tử sở dĩ được yêu thích hơn bọn tiểu nhân, là bởi hắn thật biết cách nắm bắt lòng người, chưa bao giờ khiến kẻ khác mất mặt, lại luôn tung người ta lên thật cao.

“Kỳ thật, tôi nghĩ… tôi ở nhà trọ chờ hắn thì tốt hơn.” Vương Tiểu Minh vẫn thấy bồn chồn không yên.

“Xin đừng quá lo lắng.” Singh nói, “Pripley giải quyết ổn thỏa thôi, Edward sẽ mau chóng đến gặp cậu. Ở đó là phạm vi của gia tộc Toreador, chúng ta còn chưa biết họ có phái thêm nhiều người ra không, cậu ở đó sẽ an toàn đâu.”

Vương Tiểu Minh nghĩ đến tính cách của Baal, không khỏi lo lắng cho Pripley phải một mình lưu lại.

Singh nói: “Nếu cậu đang lo cho Edward thì lại càng không cần thiết. Một Huyết tộc có thể đánh bại Daniel tuyệt đối không thể thua Anak được.”

Vương Tiểu Minh thấy mình nên cảnh báo trước cho hắn, cậu lúng túng nói bóng gió: “Baa… Để Pripley ở lại đó tôi cảm thấy thật sự có lỗi.” Cậu nói xong, mới phát hiện mình chuyển câu chẳng đúng nhịp, vội vàng nói thêm, “Ý của tôi là, tính cách của Edward không tốt lắm, tôi sợ hắn…”

“Yên tâm. Pripley sẽ giải quyết được thôi.” Singh vẫn trưng ra nụ cười tỏ vẻ không sao hết.

Vương Tiểu Minh há miệng thở dốc, không biết cậu có nên cảnh báo mãnh liệt hơn không.

Wudlens đột nhiên nói: “Tới rồi.”

Vương Tiểu Minh đưa mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ theo hướng hắn nói.

Chỉ thấy bên ngoài bầu trời tối đen không chút tia sáng, một chữ thập khổng lồ cắm trên nóc nhà rất cao, ánh đèn chung quanh chiếu vào, phản xạ lại ánh bạc lạnh lẽo âm u.

Xe ngựa dừng lại.

Người đánh xe bước tới, cung kính mở cửa xe.

Singh và Wudlens kẻ trước người sau xuống xe, cuối cùng là Vương Tiểu Minh.

Chân Vương Tiểu Minh vừa rơi xuống đất, đã ngước đầu nhìn lại chữ thập đó một lần, cảm giác tim đập đột nhiên nhanh hơn.

Chữ thập kia rõ ràng sừng sững đặt ở đó, nhưng cậu cứ cố tình cho rằng một lúc nào đó nó sẽ rơi xuống, đập vào cậu, cảm giác như nó sẽ trói chặt linh hồn và thân thể cậu.

“Đúng vậy, nó không giống với chữ thập của nhân giới.” Singh thấy cậu nhìn chằm chằm thập giá, tưởng cậu tò mò, bèn giải thích, “Ta nghĩ Edward hẳn đã nói với cậu, thập giá của Huyết tộc đều là chữ thập ngược.”

Nghe hắn nói như thế, Vương Tiểu Minh mới phát hiện thập giá này phần trên dài hơn phần dưới.

“Được rồi, chúng ta vào nhà rồi nói sau. Nơi này khí hậu rất lạnh, không thích hợp để nhân loại đứng lâu.” Singh làm động tác mời.

Nơi có thể cắm một chữ thập lớn như vậy, bên trong đương nhiên là không nhỏ.

Một biệt thự cao ba tầng, tả hữu đối xứng, ở chính giữa là một cái cửa vòm cao hai mét.

Trước biệt thự có một hành lang màu trắng, phòng ốc bên trái lộ ra, thẳng một đường sang bên phải, tựa như một cái khăn quàng cổ màu trắng, quấn quanh, bao bọc toàn bộ ngôi biệt thự.

“Đây là nhà của ta. Mong là không làm cậu quá thất vọng.” Singh vừa nói vừa đẩy cái cửa vòm kia.

Cửa rất dày và nặng, nhưng khi đẩy vô lại không vang lên tiếng kẽo kẹt thật lớn như trong tưởng tượng của Vương Tiểu Minh.

Khi cửa mở ra một khe nhỏ, Vương Tiểu Minh tinh mắt nhìn thấy phía bên trong tối om, nhưng khi hai cánh cửa mở ra chừng hai mươi phân sang hai bên trái phải, những bóng đèn hình ngọn nến treo trong phòng khách và cả những bóng đèn treo trên tường đều tự động sáng lên.

Ánh sáng màu cam soi rọi đường đi dưới chân họ.

Đối với những Huyết tộc trưởng lão khác mà nói, biệt thự như này chỉ có thể dùng hai chữ ‘mộc mạc’ để miêu tả, nhưng đối với Vương Tiểu Minh, một người ‘hơi nghèo’ chưa từng ở một căn phòng có diện tích trên năm mươi mét vuông mà nói mà nói, biệt thự này mà dùng ‘Xa hoa’ để hình dung cũng còn thấy hai từ ‘Xa hoa’ này thật khó nghe. Nhất là khi ánh sáng trong phòng soi rõ diện tích hơn ba trăm mét vuông, lại còn có tám cái ghế sofa đặt xung quanh bàn trà chính giữa.

“Ta không rành cách bày trí cho lắm.” Singh nhún vai, từ dưới gầm bàn lôi ra một cái chuông bằng bạc, lắc lắc, “Những gì ta thưởng thức đều ngưng tụ nơi đầu lưỡi.”

Vương Tiểu Minh cười vô cùng mất tự nhiên. Bởi vì khi hắn nhắc đến đầu lưỡi khiến cậu không thể không nhớ tới răng nanh.

Bọn họ ngồi vào sofa, rất nhanh có một quản gia Huyết tộc với phong cách ăn mặc y chang Mario từ một cửa khác bước ra phòng khách, một bàn tay mới bưng ra ba cái mâm đòi hỏi một kỹ năng hết sức thuần thục, mỗi cái chồng lên nhau, Vương Tiểu Minh cảm thấy khâm phục nhất là ba cái mâm giữ yên không lay động, cho dù mấy cái nắp trên mỗi cái mâm đó đều úp cong. Ba cái mâm chồng lên một lúc khó mà giữ cho cân được. Ấy vậy mà vị quản gia kia có thể giữ nó đứng yên như thế, thậm chí tay bên kia của y còn cầm ba cái ly, dưới nách kẹp một chai vang đỏ.

Vương Tiểu Minh trợn mắt há hốc mồm nhìn y bước tới, vô cùng nhịp nhàng đặt xuống, sau đó mặt không đổi sắc khui rượu rót ra ly.

Singh cười giới thiệu: “Đây là quản gia của ta, Louis. Y ghét nhất là đêm hôm khuya khoắt phải làm việc, cho nên cái mặt mới lầm lầm lì lì như vậy.”

Louis từ trong túi lấy ra một bọc giấy nhỏ, từ trong bọc giấy nhỏ lại lôi ra cái nút đem bịt chai rượu lại, sau đó cúi người nói: “Singh đại nhân, từ tận đáy lòng ta hoàn toàn bác bỏ những lời ban nãy của người.”

Singh nói: “Vinh hạnh của ta.”

Louis tươi cười vô cùng chuyên nghiệp nhìn cậu, lại phong độ nhẹ nhàng biến mất ở nơi y đã xuất hiện.

“Hắn thật ra là một người hài hước và dễ thương.” Singh nói với Vương Tiểu Minh nói, “Ta tin là cậu ở với hắn sẽ cảm thấy rất vui vẻ.”

Vương Tiểu Minh kinh ngạc chỉ vào mũi mình, “Tôi và anh ta?”

“Đúng vậy. Nếu cậu có gì bất mãn với ngôi biệt thự này, cứ việc nói ra. Mặc dù cách bày trí và mắt thẩm mỹ của ta tệ như nhau, nhưng ta lại quen biết rất nhiều chuyên gia trong lĩnh vực này.” Singh vỗ vỗ tay vịn sofa nói, “Nhà mà bày trí theo kiểu mình thích mới là tuyệt nhất.”

“Nhà?” Vương Tiểu Minh càng giật mình.

“Đúng vậy.” Singh lòng vòng một đường thật dài, rốt cục quyết định kéo đề tài trở lại quỹ đạo, “Ở trong này, trước mắt để ta giải thích với cậu. Bởi vì chưa được sự cho phép của các người, ta đã tiến hành điều tra một vài điểm thắc mắc với những chuyện phát sinh sau khi hai người đến Huyết tộc giới. Do thời gian quá ngắn ngủi, ta cũng chẳng thể biết được nhiều. Bất quá với những gì trước mắt, ta có thể hiểu đại khái một việc.”

Vương Tiểu Minh lập tức khẩn trương, theo bản năng tìm kiếm thân ảnh của Baal. (dựa vào chồng hoài là ko tốt nghe em =w=)

“Xin đừng lo lắng.” Singh tận lực bày ra nụ cười thân thiện, thân thiện lại càng thêm thân thiện, “Ta đã mời cậu đến đây, có nghĩa là chúng ta tuyệt đối không phải kẻ địch.”

Wudlens mở cái nắp bạc trước mắt ra, mùi thơm của bít tết nhất thời lan tỏa.

“Toàn bộ đều chín?” Hắn nhíu nhíu mày, sau đó bất mãn trừng mắt nhìn Singh, “Ngươi định bao giờ đuổi gã quản gia này đi?”

“Ta đành giao hắn cho Edward và anh bạn nhỏ này phiền não giùm vậy.” Singh mỉm cười, nói với Vương Tiểu Minh, “Cậu yên tâm, tên quản gia này có nhiều tật xấu, nhưng khả năng bếp núc của hắn là đặc biệt.”

Ngửi thấy mùi thơm như vậy, Vương Tiểu Minh cảm thấy bụng sôi ùng ục, cũng mở nắp ra, mùi thơm không ngoài dự liệu nhẹ nhàng bay đến.

“Ta nghĩ vừa ăn vừa nói chuyện là một chủ ý không tồi nhỉ.” Singh rút từ trong túi ra một cái khăn ăn, buộc vào trên cổ, sau đó cầm lấy dao nĩa, “Cảm tạ Cain đại nhân đã ban ân.” Hắn nhẹ giọng niệm xong, mới bắt đầu động đao.

Nhưng bên phía Wudlens đã đặt dao xuống rồi.

Vương Tiểu Minh câu nệ một hồi mới chậm rãi thoải mái ăn. Thịt bò vào trong miệng, vừa mềm vừa thơm, nhanh chóng đánh vào vị giác trong tận yết hầu. Cậu ăn mê mệt.

“Uống chút rượu.” Singh lau lau miệng, cầm lấy ly rượu cụng ly với cậu.

Vương Tiểu Minh nhanh nhẹn cầm lấy cái ly, nhẹ nhàng nhấp một ngụm.

Uống vang đỏ vào có chút nhạt miệng, lại lờ lợ, cậu vô thức nhíu mày.

“Xem ra cậu không phải người mê vang đỏ a.” Singh luôn chú ý đến nhất cử nhất động của cậu, trêu ghẹo nói, “Cuộc đời của cậu thế là mất đi nhiều thú vui rồi.”

Vương Tiểu Minh nói: “Tôi thích uống Sprite.” (còn tôi thik Sting =A=)

“Nga. Loại nước ngọt này cũng không tốt cho sức khỏe nhân loại đâu.” Singh chớp chớp mắt nhìn cậu, “Cậu ở đây lâu về sau sẽ càng ngày càng yêu thích vang đỏ đấy. Trong hầm rượu của ta giấu không ít hàng hiếm, rất nhiều bọn con cháu bao giờ cũng thèm nhỏ dãi, bất quá ta lại không cho họ. Ta thích nhìn bộ dạng ngứa ngáy ghen tị của họ hơn.”

Vương Tiểu Minh cười gượng.

“Đương nhiên, sau này cậu có thể coi nó như một thứ lễ vật. Như vậy cậu sẽ mau chóng trở thành một tân Huyết tộc được yêu mến. Chưa biết chừng còn có thể trở nên nổi tiếng giống Daniel.”

Tay cầm dao của Vương Tiểu Minh sững lại, dao va vào chén đĩa, vang lên âm thanh đinh đinh, “Ngài nói, tân Huyết tộc?” Chẳng lẽ mọi suy tính của bọn họ đã bị phát giác?

Ngón tay của Singh khẽ vuốt quanh đế ly, cười nói: “Ta nói rồi, ta đã làm một cuộc điều tra nho nhỏ về hai người. Edward là Huyết tộc đời thứ sáu của gia tộc McCorvey, nhưng năng lực của hắn so với Daniel đời thứ tư của Toreador còn cường đại hơn nhiều.”

Ánh mắt sắc bén của Wudlens nhìn về phía Vương Tiểu Minh.

Tay nắm dao của Vương Tiểu Minh đổ ra một tầng mồ hôi.

“Chúng ta cũng không rõ trong đó rốt cục cất chứa nguyên nhân gì, hoặc có thể nói là đã xảy ra chuyện gì. Nhưng hiển nhiên đây là một việc tốt, ít nhất chứng minh Huyết tộc chúng ta tuy bị thần vứt bỏ, nhưng không phải mãi mãi không thể tiến bộ, kỳ tích rốt cục đã xảy đến với chúng ta.” Singh nói tới đây, nâng ly nhẹ nhàng nhấp một ngụm, “Chúng ta tuy rằng chưa từng gặp qua Edward, nhưng theo những gì người khác miêu tả, ta cảm thấy linh hồn của hắn cực kỳ kiêu ngạo. Một gã Huyết tộc vừa kiêu ngạo lại vừa cường đại thì vì cái gì mà phải tham gia đêm hội máu tươi chứ? Chúng ta bắt đầu chuyển nghi ngờ sang một nguyên do khác, mãi đến khi… gặp được cậu. Hắn rất quan tâm tới cậu, nhưng lại không biến cậu thành Huyết tộc. Nghĩ tới nghĩ lui chỉ có một lý do, hắn muốn điều tốt nhất cho cậu, tham gia đêm hội máu tươi sẽ có cơ may nhận được máu của Cain đại nhân. Chỉ cần có được nó, cậu có thể trở thành Huyết tộc nhị đại.”

Đệ nhị thập cửu chương hoàn