[Danmei] [ULB] – Đệ tam thập tứ chương: Ma hổ (hạ)

by Rainy.Lyn

U linh Boss – Tô Du Bính

Đệ tam thập tứ chương: Ma hổ (hạ)

Trans: Qt + Ct

Edit: Rainy

Đây là một con hổ chỉ biết kêu “Meo meo”

Baal ôm ngực nhìn con hổ vui vẻ bơi qua bơi lại trong hồ, “Ta cuối cùng vẫn cảm thấy có điểm không đúng.”

“Cái gì không đúng?” Cậu thấy hợp lý lắm mà. Tuy rằng lúc đầu con hổ kêu “meo meo” làm cậu cảm thấy có chút 囧, nhưng sau khi nghe một hồi cậu lại nghĩ không đến nỗi nào. Nhân loại chẳng phải cũng học ngôn ngữ nước khác đó thôi. Có lẽ đây là do động vật bắt đầu tiến hóa nhỉ?

Vương Tiểu Minh càng nhìn con hổ càng thấy thích. Cậu nghĩ chốc nữa con hổ lên bờ rồi, có lẽ cậu sẽ vượt qua sợ hãi, chạy lại vuốt ve nó thử xem.

Baal đột nhiên buông tay xuống.

Vương Tiểu Minh khó hiểu nhìn biểu tình nghiêm túc của hắn.

“Chúng ta đi tìm mấy gã Huyết tộc kia thôi.”

“Chi vậy?” Vương Tiểu Minh ngẩn người. Bọn họ hình như đã thỏa thuận, Allen lo chuyện đào thải, còn hai người họ cố gắng để khu rừng chấp nhận là được mà?

Baal hỏi: “Ngươi nghĩ là mình sẽ được khu rừng chấp nhận hả?”

“Có thể lắm chứ.” Ánh mắt Vương Tiểu Minh quét ra bốn phía, chỉ vào con hổ quả quyết, “Nó là chúa tể rừng xanh a!”

Baal nhíu mày: “Bộ cứ thế là khu rừng sẽ chấp nhận sao?”

“Biết đâu đấy.” Vương Tiểu Minh cũng không chắc lắm.

Baal nghĩ nghĩ, vẫn cảm thấy chẳng có gì đảm bảo, “Ta ghét làm những chuyện không xác định lắm.”

“Vậy chứ ngươi muốn làm thế nào?”

“Biến nó thành chuyện chắc chắn đi.” Khóe miệng Baal nhếch lên một tia cười lạnh.

Không phải khoe, nhưng ở trong rừng rậm có được một tấm bản đồ thật sự tiện lợi nhiều lắm. Nhất là khi nó chỉ sẵn địa điểm của con mồi.

“Chúng ta đầu tiên tìm ai?” Vương Tiểu Minh nhỏ giọng hỏi. Theo như ý Baal, có lẽ hắn đang định tự mình loại bỏ hai người đi? Cho nên lúc này, bọn họ mà tìm thấy ai thì kẻ đó cầm chắc trở thành người phải biến mất. Ở chung với hắn lâu ngày như vậy, cậu chẳng chút nghi ngờ về thực lực của Baal.

Baal nhìn ký hiệu đánh dấu lãnh địa nghỉ ngơi của bọn họ trên bản đồ, “Singh.”

Vương Tiểu Minh mặt 囧 nói: “Ông ta đâu có đến đây.”

“Nhưng nơi này có thành viên của gia tộc hắn.”

Vương Tiểu Minh cố gắng nghĩ một hồi, mới nhớ ra người tham gia của gia tộc họ là Michelle. Cậu không khỏi giật mình: “Ngươi định đuổi cô ta ra khỏi trò này sao?” Nhân loại luôn ích kỷ, cứ hay dựa vào cấp bậc thân sơ để chia ra. Michelle cũng thế mà Singh cũng thế, ở trong lòng cậu tệ nhất thì vẫn thuộc vào cấp bậc bằng hữu. Cho nên nếu nhất định phải ra tay, cậu muốn loại bỏ những người không quen cơ.

“Không phải.” Đáp án của Baal làm cậu thoáng yên tâm.

Chuyện giải quyết Michelle và Andy cũng không kéo dài lâu.

Nhất là khi ngay cả Anak bị lạc đường mò tới nơi, cục diện trở thành tám đánh hai. Michelle và Andy căn bản là tự mình thu dọn đồ đạc này nọ, ôm của chạy lấy người, lúc này có phản kháng đi chăng nữa cũng chỉ là dư thừa.

Nhưng mà tám người chơi còn lại khiến cho không khí càng thêm kì quái.

Mật đảng năm, Ma đảng ba, gia tộc trung lập bị loại hoàn toàn.

Cán cân rõ ràng lệch sang một bên.

Cane Corso nhìn ánh mắt ngày một quỷ dị của Mật đảng, trong lòng âm thầm đề phòng, cước bộ không ngừng lùi về hướng Shar và Rosatt đang đứng.

Rosatt cười lạnh: “Trên đời này có hai kẻ tuyệt đối không thể tin tưởng, một là Lang Nhân, kẻ còn lại là Mật đảng.”

Cane Corso nói: “Ta cảm thấy nếu so với Mật đảng, Lang Nhân xem ra còn thuần khiết hơn.”

Allen mỉm cười: “Ta chưa từng hứa hẹn cái gì.”

Rosatt và Cane Corso sửng sốt, quay đầu nhìn Shar.

Shar gật đầu: “Đúng vậy. Để Michelle và Andy bị loại hoàn toàn là chủ ý của ta.”

Rosatt và Cane Corso không thể tin nổi nhìn y.

Nên biết Michelle và Andy mới nãy khi chưa bị loại vẫn là chiến hữu của phe y. Nếu không phải bọn họ bị đá đi, cán cân bây giờ đã cân bằng chứ không phải nghiêng về phía Mật đảng như thế. Bọn họ thật sự không nhận ra Shar bình thường khôn khéo là vậy, sao có thể phút chốc hóa đần độn a.

Shar nhìn đám người Mật đảng trên mặt không thể kiềm chế đắc ý, lạnh nhạt nói: “Thế giới này luôn tồn tại những chuyện ngoài ý muốn. Có rất nhiều chuyện, không phải do ngươi muốn thế nào nó sẽ là thế ấy.”

Allen cười nói: “Ta hoàn toàn đồng ý với những lời này.”

Shar nói: “Ngươi cho rằng, ngươi là xứng đáng làm đối thủ của ta sao?”

Allen thẳng thắn chối: “Không xứng.” Hắn dừng một chút, “Nhưng mà ngươi không thể chống nổi ta và Anak liên thủ. Hơn nữa nhân số của chúng ta còn nhiều hơn hai người.”

“Đúng là thế thật.” Shar thở dài, “Bởi vậy, lần sau ta sẽ lôi kéo thêm nhiều đồng bọn vô chơi cùng các ngươi.”

“Lần sau?” Anak lạnh lùng nói, “Có lẽ ngươi thì có, nhưng đối thủ của ngươi nhất định không phải bọn ta.”

“Nói trước bước không qua đâu.” Nụ cười của Shar có thâm ý khác.

Allen nhíu mày. Hắn rất hiểu con người Shar, y không phải loại người cung đã lên dây sẽ buông tay. Y từ trước tới nay đều hành động rõ ràng dứt khoát, thua là thua, thắng là thắng. Y nói như vậy nhất định là có nguyên nhân gì đấy. Thế nhưng rốt cục… là nguyên nhân gì đây?

Anak nói: “Thời gian sắp đến rồi.”

Shar bỗng nhiên cười nói: “Đã đến rồi.”

“Nhân loại?” Allen quay đầu.

Ngay tại khoảnh khắc ấy ——

Tất cả giác quan trên người họ đều ngừng lại, thân thể bị một lực rất mạnh kéo đi, cảnh vật trước mắt bắt đầu dần dần vặn vẹo.

“Năng lực?”

Bọn họ kinh hãi khó hiểu.

Thời gian còn chưa tới, số lượng vừa đủ, rừng Ảo Diệt không có cớ gì lại đẩy bọn họ ra ngoài!

Shar thả lỏng suy nghĩ mà hưởng thụ lạc thú ngắm nhìn cảnh vật trước mặt thay đổi.

Đám người Allen còn đang cố gắng muốn thoát ra, nhưng chênh lệch sức mạnh khiến bọn họ vùng vẫy trong vô vọng.

Vương Tiểu Minh trợn mắt há hốc mồm nhìn đám Huyết tộc chỉ mới đây thôi còn đang đứng trước mặt, lúc này họ đã hoàn toàn biến mất.

“Ngươi… không phải ngươi đã nói sẽ tha cho Michelle và Andy sao?” Bởi vì toàn bộ quá trình diễn ra rất nhanh, cậu căn bản không thấy rõ rốt cục họ có trong đó không nữa.

Baal nói: “Ngươi chỉ hỏi là, có phải ta đang tính đá cô ả ra khỏi trận đấu hay không.”

“Đúng vậy, và ngươi trả lời không phải.” Vương Tiểu Minh liều mạng gật đầu.

“Bởi vì ta đích thật không định đá mình cô ả mà là đá văng tất cả bọn họ.” Baal ra vẻ hợp tình hợp lý.

Vương Tiểu Minh: “…”

Baal duỗi thẳng lưng. “Chúng ta kiếm chỗ nào đó ngồi xuống ăn chút gì đi.”

Không nói không sao, vừa nói xong Vương Tiểu Minh đã thấy bụng sôi sùng sục.

Baal hài lòng nhìn xung quanh, từ trong không gian lôi ra hộp cơm hoành tráng, “Cuối cùng chẳng phải lo lắng nửa chừng tự dưng nhảy ra một kẻ không đâu nữa.”

Vừa dứt lời, một luồng sáng màu vàng đột nhiên phá tan sắc trời u ám, buông xuống trước mặt bọn họ.

Trong luồng sáng chói mắt ấy, có một cánh cửa màu trắng như ẩn như hiện.

Baal: “…” Nếu đằng sau cánh cửa này có kẻ nào đó ló mặt ra, bất kể là ai, hắn thề sẽ tung một chưởng chết tươi!

Vương Tiểu Minh phấn khích: “Này nghĩa là chúng ta đã được thông qua rồi?”

Baal bĩu môi. Thông qua có gì ngạc nhiên lắm đâu? Hắn qua không nổi mới là chuyện ngạc nhiên!

“Baal?” Vương Tiểu Minh thấy hắn nửa ngày bất động, không khỏi lên tiếng nhắc nhở.

Baal chậm rãi hít vào một hơi, sau đó hung hăng quát: “Khi nhìn thấy Cain, nhớ nhắc ta tặng hai đấm lên mặt hắn đó!” Trò chơi chết bầm, quy tắc chết toi, lại thêm cả cánh cửa chết tiệt này nữa!

Cửa chậm rãi mở ra.

Theo góc nhìn của Vương Tiểu Minh, có thể nhìn thấy vách tường trắng tinh cùng bức họa tinh tế.

“Chúng ta đi thôi?” Cậu kéo tay Baal.

Baal ngược lại cầm lấy tay cậu.

“Meo.” Phía sau vang lên tiếng kêu lưu luyến không rời.

Vương Tiểu Minh bỗng nhiên quay đầu lại.

Con hổ đang đứng cách họ ba bước, mở to đôi mắt ủy khuất nhìn cậu.

“Ngươi thuộc về rừng xanh.” Vương Tiểu Minh rốt cục nhịn không được bước đến trước mặt nó, ngồi xổm xuống nói, “Ngươi nên ở lại đây.” Cậu vươn tay, chậm rãi tiếp cận trán nó.

“Gào!”

Con hổ đột nhiên ngẩng đầu gầm to.

Vương Tiểu Minh té bật ngửa, nhìn thấy Baal đứng sau không chút thương tình cười ha hả, xấu hổ phủi đít đứng dậy thúc giục: “Chúng ta đi nhanh đi.”

Con hổ bước theo sau cậu mấy bước, mãi đến chỗ luồng sáng mới dừng lại.

Vương Tiểu Minh trước khi cầm lấy nắm cửa, nhịn không được quay lại nói: “Ta rất muốn nghe tiếng kêu chân chính của loài hổ một lần nữa.”

Con hổ thấy cậu quay đầu lại, hý hửng vẫy vẫy đuôi.

Quả nhiên là nghe không hiểu mà.

Vương Tiểu Minh bất đắc dĩ nhún vai, xoay người đi vào trong.

Cửa đằng sau chầm chậm đóng lại, ngay tại phút cuối ——

Một tiếng gầm kinh thiên động địa vang lên —— mang theo khí thế của chúa tể rừng xanh, độc nhất vô nhị!

Đệ tam thập tứ chương hoàn