[Danmei] [ULB] – Đệ tam thập thất chương: Hồi gia (hạ)

by Rainy.Lyn

U linh Boss – Tô Du Bính

Đệ tam thập thất chương: Hồi gia (hạ)

Trans: Qt + Ct

Edit: Rainy

Tục ngữ nói: XX sớm muộn gì cũng phải gặp YY.

Ông Vương sau một hồi lâu rốt cục cũng hô hấp bình thường trở lại, giơ tay vỗ mạnh xuống bàn đang tính gầm lên, liền thấy Vương Tiểu Minh từ trong balô lôi ra từng cọc tiền. Vì thế tiếng gầm tạm thời đổi sang lời kịch, “Mày muốn làm gì?”

Bà Vương cũng mang một biểu tình cực kì kinh ngạc.

Vương Tiểu Minh nói: “Cái này là để anh hai chữa trị chân, với cả tiền mừng đám cưới nữa.”

Ông Vương bà Vương trợn mắt nhìn nhau, cả hai đều nhận ra vẻ khiếp sợ trong mắt đối phương.

Năm cọc tiền rất dày, không cần đếm bọn họ cũng biết là nhiều hay ít. Năm vạn tệ không phải là con số nhỏ, cũng chẳng lớn đến mức khiến cho họ trợn mắt há hốc mồm, thế nhưng số tiền này lại từ trong tay Vương Tiểu Minh đưa tới, cậu chỉ đang đi thực tập, thậm chí còn chưa tốt nghiệp nữa kìa. Quả thật khiến bọn họ nghi ngờ không ngớt.

Ông Vương biểu tình càng lúc càng khó coi: “Mày lấy đâu ra chừng đó tiền hả? Chẳng phải mày còn đang đi học đại học sao? Đào đâu ra số tiền như vầy?”

Vương Tiểu Minh giải thích: “Con tự kiếm. Đấy là tiền lương.” Nếu tháng nào Huyết tộc cũng phát cho cậu, vậy có lẽ cũng được coi là tiền lương chứ nhỉ?

Bà Vương nghi ngờ: “Mày làm cái gì thế con? Lần trước chẳng phải thằng Tony nói mày đi làm phục vụ ở khu giải trí sao? Mới làm chưa được bao lâu kiếm đâu ra chừng ấy tiền được?”

Ông Vương mặt mày hầm hầm quát: “Mày đã làm những việc dơ bẩn phải không?!”

Đối mặt với sự chất vấn của cha mẹ, Vương Tiểu Minh nhất thời không biết nói gì. Cậu sao dám nói nguyên nhân là bởi cậu đã trở thành Huyết tộc cao cấp. Ban đầu cậu cứ nghĩ, chỉ cần mình đưa tiền, cha mẹ sẽ thật cao hứng, nhưng sự tình luôn diễn ra trái ngược với tưởng tượng của cậu.

Hai tay Baal đặt sang hai bên chậm rãi siết chặt, cố nén xúc động muốn ném bọn họ ra ngoài, thản nhiên nói: “Tiền ứng trước từ ông chủ.”

“Ứng trước?” Bà Vương nửa tin nửa ngờ, “Ông chủ có thể ứng trước một số tiền lớn như vậy cho mày hả con? Chẳng lẽ ổng không sợ mày ôm tiền bỏ trốn?”

Ông Vương cười khẩy: “Tao thấy ông chủ của mày cũng có vấn đề lắm đấy!”

Vương Tiểu Minh nghe vậy, rốt cục nhịn không được nói: “Con xin thề, con không hề làm chuyện phạm pháp. Tiền đây… là do con làm ra. Con chỉ muốn giúp mọi người thôi mà.”

Nói đền “giúp mọi người”, ông bà Vương lập tức im lặng.

Ông Vương sau một hồi mới hỏi: “Vậy mới nãy mày vừa bảo, muốn cùng thằng này ở bên nhau cả đời là sao?”

Baal đối với chủ đề này cũng cảm thấy rất hứng thú, tinh thần sôi sục hơn so với ban nãy.

Vương Tiểu Minh nói: “Thì chính là muốn bên nhau trọn đời.”

Bà Vương thấy ông Vương chuẩn bị nổi bão, vội vàng khuyên can: “Hai đứa bây tình cảm tốt thế nào cũng được, nhưng sau này cũng phải kết hôn cưới vợ, sinh con đẻ cái chứ? Hai thằng con trai làm sao cứ thế mà bên nhau cả đời được? Ai giặt quần áo cho tụi bây mặc? Ai sẽ nấu cơm cho tụi bây ăn hả?”

Vương Tiểu Minh nói: “Quần áo con có thể giặt, cơm con sẽ nấu.”

Baal gật đầu phụ họa.

“Nhìn coi mày có còn liêm sỉ không hả!?” Ông Vương một bụng lửa cuối cùng cũng phun trào, “Tao nuôi mày đọc sách, học đến đại học là để cho mày đi theo thằng khác nấu cơm giặt quần áo cho nó chắc? Sớm biết như vậy, thà rằng khi xưa tao bóp chết mày cho rồi, đỡ phải lãng phí tiền bạc, liên lụy gia đình, giờ còn làm chuyện mất hết thể diện!”

Hai hàng lông mày của Baal khẽ giật.

Từ nãy đến giờ hắn đã nhịn muốn sôi người.

Vương Tiểu Minh vội vàng giữ lấy tay hắn, âm thầm nỉ non cầu xin.

Baal hất mặt sang một bên.

Vương Tiểu Minh nói: “Cha, chúng con thật sự muốn ở bên nhau cả đời.”

“Mày nói cái gì?!” Khuôn mặt của ông Vương nhăn nhúm dữ tợn.

Baal hừ lạnh.

Hắn không hừ lạnh thì hoàn hảo, hắn hừ lạnh đồng nghĩa với việc thêm cả nồi dầu vào đám lửa đang cháy hừng hực trong bụng ông Vương!

“Mấy năm nay mày không về nhà là vì ở bên ngoài mải mê làm mấy chuyện đồi bại này đúng không?” Ông Vương chỉ thẳng vào mũi Vương Tiểu Minh, nước miếng giống như guồng nước bắn tung tóe, “Cho dù người khác có nói như thế nào tao vẫn nghĩ mày không tệ đến mức ấy! Không ngờ mày lại vứt hết liêm sỉ đi rồi! Nếu để mọi người trong thôn ngoài xóm biết chuyện, từ nay về sau tao còn dám ngẩng mặt với ai!? Cơ quan anh mày mà biết, anh mày còn dám vác mặt đi đâu nữa hả!? Lại thêm cả chị dâu mày, chị dâu mày con nhà gia giáo đứng đắn, nhà thông gia mà biết thì… Tao sớm biết mày trở về là chẳng tốt đẹp gì cho cam! Cút ngay cho tao! Cút! Ông đây không muốn nhìn thấy cái mặt mày nữa!”

Baal đứng phắt dậy, trong đôi mắt đen sâu thăm thẳm lóe lên từng tia lửa giận.

“Ngươi…” Ông Vương chỉ thốt ra một chữ rồi im bặt. Không phải không muốn nói, mà do khí thế của đối phương áp đảo khiến cho ông không thể nói nên lời. Cứ như chuột nhìn thấy mèo, cừu nhìn thấy sói… Ngoại trừ tim đập chân run, miệng lưỡi cứng đơ ra, trong lòng lại càng thêm sợ hãi.

“Baal.” Vương Tiểu Minh cũng đứng dậy, kéo kéo tay áo của hắn.

Giọng Baal lạnh lùng vang lên: “Cẩn thận lời nói của ngươi đấy!”

Đây là uy hiếp trắng trợn.

Mặc kệ lúc nãy ông Vương kinh hãi thế nào, trực tiếp đối diện với sự uy hiếp, lửa giận vẫn cuồn cuộn xông ra, quay đầu đi vào trong phòng, sau đó đóng cửa cái rầm.

Bà Vương bị dọa vài trận liên tiếp còn chưa kịp hồi phục tinh thần, mãi đến lúc này mới miễn cưỡng thốt ra một câu: “Hai đứa bây chi bằng…”

“Đuổi chúng đi ngay cho tôi! Nhà này không chấp chứa những loại biến thái như thế! Đuổi ngay!”

Vương Tiểu Minh cơ hồ có thể nghe thấy tiếng Baal siết chặt tay kêu răng rắc.

Bà Vương cũng nhận thấy sự tình mỗi lúc một căng thẳng hơn, vội đề nghị: “Tụi bây đi trước đi. Có gì bữa khác về nói sau.”

Vương Tiểu Minh biết cha cậu đang nổi nóng, có khuyên can cỡ nào cũng vô dụng, nhân tiện hỏi: “Anh hai đang ở đâu? Con muốn đến thăm ảnh.”

“Đang ở bệnh viện. Mày cũng biết rồi đấy, nằm bệnh viện khác nào đốt tiền đâu…” Bà Vương thở dài.

Vương Tiểu Minh nói: “Ngày mai con sẽ rút tiếp năm vạn nữa.”

“Mẹ không phải ý này…” Bà Vương theo bản năng vội giải thích, sau đó mới ngượng ngùng hỏi lại, “Tiền của mày thật sự không phải… làm những chuyện…?”

“Mẹ yên tâm. Thật sự là do con làm ra.” Vương Tiểu Minh cứ mãi cam đoan.

Bà Vương gật đầu, “Anh mày kết hôn, nằm viện cũng cần có tiền, thế mà tự dưng ngay lúc này lại ngã gãy chân…”

Ông Vương ở trong phòng lại gầm lên, “Còn chưa cút?!”

Baal đột nhiên giật khỏi tay của Vương Tiểu Minh, lao thẳng vào trong phòng.

Vương Tiểu Minh chấn động, vội vàng đuổi theo!

Nhưng cậu vẫn chậm hơn Baal nửa bước, Baal đã mở bung cửa ra.

Ông Vương đang mò mẫm bình rượu giấu dưới gầm giường, chuẩn bị hớp một ngụm liền sững người, kinh ngạc nhìn hắn.

“Baal!” Vương Tiểu Minh ôm chặt lấy thắt lưng hắn.

Ông Vương hai mắt xém nữa phun lửa! “Bọn mày là cái đồ biến thái! Muốn biến thái thì ra ngoài mà biến thái, còn chạy tới diễn trò cho tao xem à?! Để cho tao thấy tư thế biến thái nhất của bọn mày à?!”

Vương Tiểu Minh lập tức thả tay ra.

Baal từ trên cao trừng mắt nhìn ông, “Ngươi đang làm gì?”

Ông Vương không hiểu làm sao cứ hễ nhìn thấy ánh mắt của hắn, liền có một xúc động không thể tự chủ muốn thần phục dưới chân hắn, từng câu từng chữ cứng ngắc đáp lời: “Uống rượu.”

Baal nhướn mày hỏi: “Rượu đâu?”

“Rượu không ở…” Ông Vương trừng lớn hai mắt nhìn bình rượu mới toanh không còn một giọt, “Rượu…” Ông đột nhiên câm tịt, bởi vì cảm thấy dưới đáy quần có tiếng nước róc rách chảy xuống.

Vì thế, theo ánh mắt của thân chủ, những người khác đều cúi đầu nhìn xuống quần ông ——

Vương Tiểu Minh biết Baal đang giở trò, lập tức kéo hắn đi, nhanh chóng từ biệt bà Vương: “Bọn con đi trước.”

Bà Vương cũng xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu, vội vàng nói: “Có việc gì thì gọi về nhà nhé.”

“Dạ.” Vương Tiểu Minh nói xong, liền kéo Baal ra ngoài.

Xuống dưới lầu, Vương Tiểu Minh sa sầm mặt mày nói: “Baal, ngươi quá đáng lắm.”

Baal ôm ngực, hờ hững liếc cậu.

“Ông ấy là cha ta! Hơn nữa lại là một người cha tẫn trách hoàn thành nghĩa vụ nuôi nấng ta hơn hai mươi năm… Ông còn cho ta tiền học đại học. Ông ấy không hề làm chuyện gì có lỗi với ta, cha đối với ta rất tốt!” Vương Tiểu Minh nâng trán, nước mắt xém nữa đã tuôn rơi, “Khi ta còn ở nhà đã gây ra bao nhiêu chuyện, bọn họ cũng sẽ đánh ta mắng ta… Nhưng mà hễ có ai bảo tống cổ ta đi, cha mẹ sẽ lập tức vác chổi dánh đuổi họ…” Nước mắt tí tách nhỏ xuống. Cậu xoay người, không muốn để lộ bản chất yếu đuối của mình trước mặt Baal.

Baal trầm mặc.

“Kỳ thật khi nghe thấy cha mẹ thiếu tiền thiếu người, ta rất vui, bởi vì cuối cùng ta đã có cơ hội báo hiếu cho họ.” Vương Tiểu Minh dùng tay áo lau khô nước mắt, “Thật sự, họ mắng ta là vì quan tâm tới ta. Nếu không phải quan tâm ta, bọn họ ngay cả mắng cũng chẳng buồn mắng nữa…”

Baal nói: “Thế thì đáng ra ngươi không nên nói cho họ biết về quan hệ của chúng ta.” Mọi chuyện sẽ không trở nên căng thẳng như vậy.

“Nhưng mà ngươi cũng cần phải có danh phận.” Vương Tiểu Minh rầu rĩ.

Hắn cũng cần phải có danh phận?

Baal bĩu môi. Vì sao hắn lại cảm thấy mấy lời này lại kỳ lạ thế nhỉ?

“Hơn nữa, ta cũng muốn để cho bọn họ biết, ta đã tìm thấy một người có thể ở bên ta cả đời.” Vương Tiểu Minh nhẹ giọng nói, “Cho dù kiếp sống của ta có dài đến mấy, cha mẹ ta cũng chỉ có bọn họ mà thôi. Ta không muốn giấu họ chuyện này. Bọn họ có quyền được biết ta đang rất hạnh phúc.”

Baal xoa đầu cậu.

Vương Tiểu Minh ngước mặt nhìn hắn, khóe mắt vẫn còn đọng nước, nhưng cảm xúc đã ổn định hơn rất nhiều.

“Mẹ ngươi có vẻ cũng không phản đối lắm.” Baal quyết định vạch chiến lược đánh tan trở ngại.

Vương Tiểu Minh nói: “Cha mẹ ta luôn như thế. Cha lúc nào cũng cương quyết cứng rắn, mẹ sẽ nhỏ nhẹ uốn nắn ngươi… Anh hai có thể dễ dàng xoa dịu không khí giữa họ. Không như ta…”

“Vậy bây giờ ngươi định thế nào?” Baal đối với chuyện xử lý quan hệ giữa nhân loại cảm thấy choáng đầu.

“Tìm chỗ nào đó ở trước đã?” Vương Tiểu Minh nghĩ nghĩ, đột nhiên giật mình la lên, “Chết rồi.”

“Không có tiền?” Biểu tình của Baal như thể đã sớm đoán trước.

Vương Tiểu Minh gãi gãi đầu: “Sổ tiết kiệm trước đây ta quên mang đến ngân hàng.”

Baal nhắc cậu: “Chẳng lẽ ngươi quên ngươi là ai rồi sao?”

“Là ai?” Vương Tiểu Minh sửng sốt.

Baal công bố đáp án: “Ngươi là Huyết tộc nhị đại…”

“Cho nên?” Chẳng lẽ Huyết tộc cũng có cứ điểm ở quê cậu sao?

Baal nói: “Cho nên ngươi lúc nào cũng có thể biến thành con dơi, treo người trên cây ngủ một đêm.”

Cuối cùng thì Vương Tiểu Minh cũng không phải treo trên cây một đêm. Thật ra đêm đó, cậu và Baal đã chui vào một căn phòng xa hoa tại khách sạn bốn sao lớn nhất trong trấn —— ở “miễn phí”. (a.k.a ở chùa XD)

Đệ tam thập thất chương hoàn