[Danmei] [ULB] – Đệ tam thập bát chương: Thích phóng (hạ)

by Rainy.Lyn

U linh Boss – Tô Du Bính

Đệ tam thập bát chương: Thích phóng (hạ)

Trans: Qt + Ct

Edit: Rainy

Hai vị khách đến từ dị giới bị lãng quên

Lăn lộn bên ngoài tìm chỗ ở gặp phải thất bại liên tiếp, Vương Tiểu Minh và Baal quyết định vào không gian. (Ngay từ đầu sao ko vào đi… rách việc =___=)

Nhưng bọn họ bước vào chưa được đến hai giây liền lao ra.

Tuy rằng con hổ của rừng Ảo Diệt dường như rất khỏe, có thể nhịn ăn vài ngày liên tiếp, nhưng hiển nhiên nó không thể vài ngày liên tiếp không… đi “bự”. Baal còn đang định mở ra một không gian khác thì Vương Tiểu Minh đột nhiên phấn chấn nói: “Baal, đã qua mười hai giờ rồi.”

“Thì sao?”

“Ta đi tìm máy rút tiền tự động, sau đó chúng ta có thể vào khách sạn ở.” Vương Tiểu Minh vui vẻ hẳn ra.

Vì muốn tiết kiệm thời gian đi đường, mỗi người bọn họ đều dùng hết khả năng để di chuyển một cách nhanh nhất.

May thay lúc này đã là nửa đêm, xe cộ người qua kẻ lại trên đường không nhiều lắm, cho nên chỉ có hai chiếc xe gặp tai nạn, chiếc nọ tông vào đuôi chiếc kia, ba người đi đường bị đụng cột điện —— quả thật là may mắn. Dẫu sao đâu phải ai cũng có trái tim thép, đủ can đảm để không ngất xỉu khi chứng kiến một con hổ xổng chuồng cùng một cái bóng người không ra người, chim không ra chim phóng qua trước mặt đâu.

Vương Tiểu Minh cầm tiền trong tay, rẽ vô đại một khách nhỏ ở gần đấy. Đương nhiên, con hổ phải nhảy vào từ cửa sổ lầu hai.

Vật vã đến hơn nửa đêm, bên cạnh lại dư ra hai cái bóng đèn không biết thức thời, Baal cũng chẳng còn tâm trạng nào để mà tiếp tục nữa. Vì thế, đêm xuân đáng lý ra không nên kiềm chế lại cứ thế mà kiềm chế. (Em còn muốn muốn đập bóng đèn nữa là anh T^T)

Sáng hôm sau, Vương Tiểu Minh để con hổ và Pripley  ở lại khách sạn, còn mình và Baal mới sáng sớm đã ra ngoài, vừa mua ít trái cây và hoa tươi, lại vừa kèm thêm “một ít” thuốc bổ cùng mấy thứ linh tinh khác, cho đến khi xấp tiền hai vạn cầm trong tay chỉ còn lại mấy ngàn mới tạm dừng.

Baal đi theo sau cậu, vừa bỏ một đống thứ mới mua vô không gian vừa hỏi: “Ngươi đi gặp cha mẹ mà mua hoa tươi làm gì?”

“Không phải, cái này là mua cho anh hai.” Cậu quay lại nói, “Ta muốn đi thăm anh hai.”

“Ngươi biết hắn đang ở bệnh viện nào sao?”

“Không biết. Để ta gọi điện hỏi mẹ thử xem.” Vương Tiểu Minh nói liền làm liền, lôi điện thoại ra gọi.

Điện thoại đổ chuông hai tiếng đã được bắt máy, ai ngờ lại là ông Vương.

Giọng của Vương Tiểu Minh lập tức hạ xuống tám bậc, “Cha.”

“Về mau, tao có chuyện muốn hỏi mày.” Thanh âm của ông Vương lạnh như băng, không còn vẻ chật vật như hôm qua.

Điện thoại cúp máy, trong lòng Vương Tiểu Minh nơm nớp lo sợ, ngay cả hoa tươi cũng ảm đạm theo.

Baal đứng bên cạnh nghe rõ mồn một, mạc danh kỳ diệu hỏi: “Ngươi đang sợ cái gì?” Chưa kể bây giờ y đã là Huyết tộc nhị đại, cho dù không phải đi chăng nữa thì cũng đã có hắn ở đây rồi mà?

Vương Tiểu Minh cười gượng đáp: “Hầu hết trong suy nghĩ của con cái, cha mẹ luôn luôn to lớn, không thể ngỗ nghịch được.”

Trong đầu Baal bắt đầu hiện lên giọng nói và dáng vẻ của ông Vương… “Nhân loại thật sự là một chủng tộc thần kỳ.”

Vương Tiểu Minh thắc mắc: “Chẳng lẽ trong suy nghĩ của ngươi chưa bao cảm thấy ai đó to lớn, không dám ngỗ nghịch sao?”

Baal mơ hồ nhớ tới một bóng hình, lại mau chóng lùa nó ra khỏi đầu, “Không có.”

Vương Tiểu Minh thấy vẻ mặt của hắn bắt đầu thiếu kiên nhẫn liền nói: “Chi bằng ngươi tìm chỗ nào đó ngồi chờ, ta sẽ về nhanh thôi.”

“Không cần đâu.” Baal mỉm cười đáp, “Ta rất nhớ cha ngươi, rất muốn gặp lại hắn.”

Vương Tiểu Minh nhớ lại chuyện bình rượu và quần hôm qua, vội vàng xua tay: “Không sao, ta có thể tự đi được mà.”

Baal ôm ngực hỏi lại: “Ngươi cãi nhau được sao?”

Vương Tiểu Minh lắp bắp sợ hãi: “Ta có phải đi cãi nhau đâu.”

“Ngươi biết đánh nhau sao?”

Vương Tiểu Minh miệng ngoác to đến nỗi có thể nuốt trôi trứng vịt.

“Hai cái này mà cũng không biết hả, thế có biết uy hiếp người khác không?”

Vương Tiểu Minh lấy lại tinh thần, nắm lấy tay hắn: “Baal, ngươi không cần phải xúc động như thế.”

Baal cũng rất bình tĩnh nhìn cậu, “Ngươi nhìn đâu mà bảo là ta xúc động?”

“Thì ngươi vừa nói đấy thôi…” Cãi nhau, đánh nhau, uy hiếp… Vương Tiểu Minh cũng đã hình dung được tình cảnh gà bay chó sủa sắp phát sinh ở nhà cậu.

“Ta chỉ hỏi cho biết thôi.”

“Nhưng…” Vương Tiểu Minh vẫn rất lo lắng.

Nhìn cậu lo đến độ mắt sắp trào nước, Baal thỏa hiệp: “Miễn là bọn chúng không làm ngươi tổn thương, ta sẽ không ra tay.”

Vương Tiểu Minh còn muốn nói thêm cái gì nhưng lại bị ánh mắt lạnh băng của Baal chặn đứng, “Đây là giới hạn của ta rồi đó.”

Hai mắt Vương Tiểu Minh yên lặng nhìn hắn, như thể đang âm thầm kháng nghị.

Baal lấy mặt lạnh chọi lại.

Hai người cứ thế giằng co thật lâu, tiếng chuông di động đột nhiên vang lên.

Vương Tiểu Minh nghe máy, chợt nghe thấy tiếng bà Vương từ đầu bên kia vọng qua: “Mau mau về nhà đi con. Anh hai và chị dâu mày đến rồi này.”

Vương Tiểu Minh đành phải ôm đống đồ này nọ vội vàng chạy về nhà.

Đến trước cửa nhà, Baal lấy hết toàn bộ mọi thứ để trong không gian ra. Cho nên lúc bà Vương mở cửa, liền nhìn thấy dưới chân Vương Tiểu Minh và Baal đầy ắp giỏ trái cây, lẵng hoa và bánh kẹo các loại.

“Chậc. Cứ vào đã rồi nói sau.” Bà Vương đột nhiên nghĩ ra, chừng đó tiền mà Vương Tiểu Minh mang về chưa biết chừng là của Baal cho. Vậy có thể giải thích được chuyện con bà bỗng dưng có nhiều tiền đến thế, hơn nữa Baal nhìn cũng không giống người thường. Nếu hai đứa nó ở cùng nhau, không biết cha mẹ đối phương sẽ nghĩ sao nữa, liệu có tìm đến tận cửa mắng vốn không ta. Bà vừa đi vừa suy nghĩ miên man, không hề phát giác mình đã đóng cửa đi theo sau hai người bọn họ, vào tới phòng khách. (Ôi bác gái, chớ có nhìn mặt mà bắt hình dong, lão ta nhìn phong độ vậy chứ toàn xài tiền con bác, “trai bao cao cấp” của Vương đại nhân đấy :-j!)

Vương Tiểu Minh bước đến cửa phòng khách liền ngẩn người. Hóa ra không phải chỉ có anh hai và chị dâu cậu ở đây mà còn có hai bác gái và hai cô em họ nữa. Nhớ tới chuyện tối qua, trong lòng cậu ít nhiều có chút khó xử.

Phòng khách nhà cậu vốn đã nhỏ, sau khi nhồi nhét tám người bên trong, mỗi người đều giống như vắt mì ngồi dính sát vào nhau, chèn ép người khác.

Baal và Vương Tiểu Minh đành phải ngồi ở cửa.

Cứ như vậy, không khí chẳng khác nào công đường thẩm án.

Baal thấy Vương Tiểu Minh có vẻ khá khẩn trương, liền dán vào bên tai cậu thủ thỉ: “Nếu ngươi cảm thấy khó chịu quá, ta sẽ đóng cửa lại, quẳng cả phòng này xuống đáy biển nha.”

Vương Tiểu Minh hoảng hốt, đang tính nói gì đó, chợt nghe ông Vương tức giận quát: “Hai thằng tụi bây thì thào cái gì? Không làm chuyện gì đáng xấu hổ thì sao lại không dám nói ra ngoài miệng chứ?”

Bà Vương nhanh chóng can ngăn: “Từ từ rồi nói, cứ từ từ mà nói. Mới nãy chẳng phải đang nói chuyện vui vẻ sao?”

Vương Đại Lượng – anh trai của Vương Tiểu Minh cũng góp lời: “Cha, Tiểu Minh lâu ngày mới về nhà một bữa, không nên gây mất hòa khí.” Nói xong, còn kéo kéo tay áo của ông.

Bà Vương thấy ông Vương không hé răng, lại nói tiếp: “Thật ra nãy giờ cả nhà đang bàn chuyện cưới hỏi cho thằng anh và chị dâu mày.”

Vương Tiểu Minh nghe bà nói vậy, nhẹ nhàng thở phào, lại có đôi chút hụt hẫng.

“Bên nhà chị dâu mày, bà con rồi thì bạn bè rất nhiều, mà bên nhà mình cũng không ít, có được năm vạn tệ vẫn còn sợ không đủ. Mày cũng biết bây giờ giá cả nó leo thang thế nào rồi đấy, cái gì cũng mắc. Bọn nó còn không dám mua nhà nữa…”

Bà Vương cứ thao thao bất tuyệt chẳng biết trời đất, mãi đến khi ông Vương ngắt lời: “Được rồi được rồi, bêu rếu cũng có mức độ thôi!”

“Bêu rếu? Bêu ai?” Bà Vương đang nói hăng say thì lại bị cắt lời, không kịp thu hồi cảm xúc, “Đều là người trong nhà, bêu rếu là bếu rếu cái gì chứ.”

Ông Vương đảo mắt liếc sang phía Baal một cái, gằng giọng: “Người trong nhà? Hừ, làm sao lại có người trong nhà nào quý hóa đến thế.”

Vương Đại Lượng lập tức dùng chân đẩy đẩy ông. Thật khó cho anh ta khi cái chân bó bột còn đang gác trên bàn, lúc làm hành động như vậy nhìn có chút vụng về.

Một bà bác lên tiếng hòa giải: “Chẳng phải đang bàn bạc à? Sao cứ nói đi đâu đâu.”

“Phải phải. Đang bàn bạc đây.” Bà Vương thấy Vương Tiểu Minh không có chút phản ứng nào, cứ nghĩ bọn họ đang cảm thấy lạc lõng, không khỏi ngượng ngùng, “Tiểu Minh a, mẹ cũng nói thẳng chuyện này. Mày xem anh mày đó, có thể giúp cho nó một ít được không?”

Kỳ thật từ lúc nãy, Baal cũng đã hiểu ra ý của họ.

Chẳng trách sao ngày hôm trước vừa gầm rú ầm ĩ, hôm nay liền quay ngoắt gọi điện thoại mời họ tới cửa, xem ra ông anh què chân của Vương Tiểu Minh đã làm công tác tư tưởng không ít.

Baal khinh thường bĩu môi.

Ông Vương từ nãy tới giờ vẫn quan sát hắn, thấy biểu tình hắn như vậy thiếu chút nữa lại nhảy dựng lên, may mà bị Vương Đại Lượng liều chết đè lại.

Vương Tiểu Minh lại không hề suy nghĩ trăm mối rắc rối như bọn họ, gật đầu nói: “Được mà.”

Ánh mắt của Vương Đại Lượng đúng là “đại lượng”, “Nếu em cầm sẵn, có thể đưa thêm năm vạn nữa được không?”

“Năm vạn?” Vương Tiểu Minh nhướng mày.

Vương Đại Lượng mau miệng sửa lời: “Nếu năm vạn không có thì ba bốn vạn cũng được.”

Baal thấy bà bác mới gặp tối hôm qua xen vào: “Tụi mày hôm qua khuya khoắt tới nhà tao làm gì? Không phải là thiếu tiền đi ngủ nhờ chớ?”

“Chuyện này mày cũng phải nói rõ ràng cho tao! Bác cả nói tối hôm qua hơn nửa đêm tụi mày chạy tới nhà bả, tới làm gì?” Ông Vương quát.

Bác cả lại nói: “Tao còn thấy sau lưng tụi nó có ba cái thứ vớ vẩn gì gì ấy đi theo nữa cơ .”

Vương Tiểu Minh đổ mồ hôi.

Baal rốt cục cũng mở miệng, “Bọn ta tới gõ cửa, là sợ ngươi đái dầm. Ngươi nhìn thấy ba cái thứ vớ vẩn gì gì ấy, là bởi vì ngươi già rồi nên hoa mắt.”

Bác cả đứng phắt dậy, chỉ vào mũi hắn quát: “Mày nói cái gì đấy? Mày có biết phép tắc không hả?! Mày không được dạy dỗ là phải nói chuyện với người lớn thế nào sao?”

Baal thong thả đứng lên, hờ hững quan sát bà, “Trên đời này chỉ có thần mới đủ tư cách đứng trên ta, nhưng ta còn chả hứng nữa là.”

“Moi đâu ra cái thằng thần kinh thế này?” Bác cả từ tức giận biến thành 囧.

Hai cô em họ của Vương Tiểu Minh thì dính lại một chỗ, nắm chặt tay nhau, ánh mắt nhìn Baal tim hồng bắn tá lả.

Hai cô em này đều là otaku. Đây là lần đầu tiên trong hiện thực hai ẻm được chứng kiến một người bá đạo y chang nhân vật truyện tranh vậy đó.

“Đủ rồi!” Ông Vương vỗ bàn đứng dậy, “Nhà tao nhỏ quá, chứa không nổi…”

“Cha!” Vương Đại Lượng đột nhiên hét lớn một tiếng, lấn át tiếng quát của ông Vương.

Ông Vương ngây người, kinh ngạc trừng mắt nhìn anh ta.

Vương Đại Lượng không dám nhìn ông, chỉ khều khều cánh tay bà Vương, sau đó đưa mắt ra hiệu cho vợ sắp cưới, “Mẹ, mẹ và Tiểu Điển tiễn Tiểu Minh và bạn nó đi đi.”

Vương Tiểu Minh ngoan ngoãn đứng dậy, quay sang Baal mặt đang quạu như thể bị người quỵt tiền, nhẹ giọng khuyên: “Đi trước nói sau.”

Baal lạnh lùng nhìn chằm chằm ông Vương, nắm tay càng siết chặt…

Bàn ghế không hiểu sao lắc lư dữ dội.

“Động đất?”

Tất cả mọi người đều giật mình nhảy dựng lên,

Nhưng tất cả đều bình thường, chỉ có mỗi cái bàn và ghế là rung rinh.

“Baal!” Vương Tiểu Minh đột nhiên quát một tiếng.

Choang!

Bóng đèn trên trần nhà vỡ vụn, mảnh vỡ rào rào rớt xuống.

“Ôi!” Những người khác đều tránh ra, chỉ có Vương Đại Lượng chân què không chạy được nên hứng hết.

“Đại Lượng con không sao chứ?” Ông Vương, bà Vương, bạn gái anh ta, còn có hai bà bác đều chạy lại xuýt xoa, trên mặt tràn đầy quan tâm.

Vương Tiểu Minh trong lòng buồn bã.

Bác gái không phải là không nhiệt tình, từ nhỏ cậu đều nhìn thấy bác rất nhiệt tình. Chỉ là sự nhiệt tình quan tâm của bác chưa bao giờ dành cho cậu.

“Không sao không sao.” Vương Đại Lượng đẩy đám người sang một bên, cố gắng thò đầu ra, “Tiểu Minh, vừa rồi chuyện anh nhờ, em nghĩ sao?” Anh ta cố nén chân đau, ánh mắt tràn ngập chờ mong nhìn cậu.

Trong lòng Vương Tiểu Minh không nỡ, “Đã là người nhà, chỉ cần em có thể làm được, mặc kệ là bao nhiêu tiền, em đều sẽ cho anh.”

Vương Đại Lượng thăm dò: “Vậy thì năm vạn kia…”

“Mười vạn.” Hôm qua đã bị chửi một trận, cậu không dám mỗi lần cho họ quá nhiều. Bất quá con số này cũng đủ để đám người Vương Đại Lượng hoan hỉ với nhau.

Có lẽ số tiền này cần được giải quyết gấp rút, hoặc là câu nói vừa rồi của Vương Tiểu Minh rất êm tai. Tóm lại, Vương Tiểu Minh và Baal được giữ lại ăn trưa. Chuyện quái đản ban nãy do bị hỉ sự chen ngang mà tạm thời bị mọi người quẳng hết ra sau đầu.

Tuy rằng lúc ăn cơm không khí vẫn tràn ngập lạnh lẽo và khuyên can, nhưng chỉ thế thôi là Vương Tiểu Minh đã cảm thấy thỏa mãn lắm rồi.

Vô luận có thế nào, đây cũng là một khởi đầu thuận lợi.

Cơm nước xong, lúc rời khỏi nhà, bà Vương còn đặc biệt tiễn họ một đoạn, tiện thể hỏi thăm gia thế của Baal.

Vương Tiểu Minh bịa đại về gia cảnh ở Pháp của hắn.

Bà Vương yên tâm hơn, nhà không ở đây cũng đỡ lắm chứ, ít ra đối phương vẫn khó mà tìm tới cửa. Sau đó bà lại hỏi han chuyện ăn học của Vương Tiểu Minh một hồi, tuy không nói nhiều lắm nhưng đều là lời thật lòng.

Cho nên trên đường Vương Tiểu Minh trở về khách sạn, khóe miệng không ngừng kéo sang hai bên.

Baal khó hiểu, “Bọn họ đang lợi dụng ngươi.”

“Ta biết chứ.” Vương Tiểu Minh vào phòng, nằm ngửa trên giường, “Nhưng ta vẫn rất vui khi có thể giúp được họ.”

Baal chẳng nói gì.

Vương Tiểu Minh kê tay gối đầu, nhìn lên trần nhà, giống như đang tự kể với chính mình: “Bọn họ từ nhỏ đã nuôi ta khôn lớn, ta cũng chỉ có thể báo đáp cho họ có vậy thôi. Tuy rằng anh hai ta đòi tiền, nhưng làm thế cũng là là điều đương nhiên mà. Bởi vì sau này ta không thể ở bên cạnh chăm sóc cho cha mẹ, đến lúc ấy, cha mẹ chỉ có thể nương tựa vào anh hai thôi. Ngươi biết không? Trong cách nghĩ của nhân loại, ta rất là bất hiếu đó. Không thể phụng dưỡng cha mẹ, không thể nối dõi tông đường…”

Baal nhắc: “Ngươi không phải là nhân loại.”

“Ừ, ta thậm chí ngay cả nhân loại cũng không phải nữa.”

“Ngươi hối hận sao?” Baal nhướng mày.

Trong không khí lởn vởn một chút hơi thở nguy hiểm.

Vương Tiểu Minh chẳng hề hay biết, tự nhiên nói: “Nhân loại thật ích kỷ. Tuy rằng ta luôn thuyết phục bản thân, mình không thể ở bên cha mẹ vì mình rất xui xẻo, mình không muốn làm liên lụy đến họ. Tuy rằng trong lòng cứ tự nhủ như thế, nhưng thật ra là do ta muốn ở bên ngươi, cho nên…”

Cậu còn chưa nói xong, Baal đã nhào lên người cậu.

Trong không khí, hơi thở của ai đó càng thêm nguy hiểm, bất quá là phấn hồng nguy hiểm.

Baal cúi đầu nhìn cậu, cười gian vô cùng, “Muốn ở bên ta không chỉ nói ngoài miệng thôi đâu…”

Cảm xúc đang dâng trào trong Vương Tiểu Minh lập tức bị hắn dồn ép đá vào một góc, cậu nâng tay muốn đẩy hắn ra, “Khoan đã, ta muốn đi ngân hàng rút tiền.”

“Gâu gâu gâu…” Bên cạnh đột nhiên vang lên tiếng chó sủa.

Baal quay đầu lại, liền nhìn thấy Pripley bay lởn vởn trước mũi con hổ, muốn chắn tầm mắt của nó.

Vương Tiểu Minh nhân cơ hội biến thành con dơi, bay về phía cửa sổ.

Mắt thấy ánh mặt trời ngay phía trước, chớp mắt, cậu đã nằm lại trên giường.

Con hổ và Pripley cùng dắt tay nhau biến mất.

Baal chọc chọc cái bụng nhỏ của dơi con Vương Tiểu Minh, “Chà. Ngươi có chắc là thích dùng hình dạng này không?”

Vương Tiểu Minh không tự chủ được run rẩy một chút.

“Ta không ngại đâu.” Nụ cười Baal hết sức gian ác.

Vương Tiểu Minh thức thời biến về nguyên dạng.

Baal thất vọng: “Đáng ra ngươi phải kiên trì thêm một tí chứ.”

Vương Tiểu Minh nhắm mắt lại, hai tay mở ra, làm bộ dạng như thể anh dũng hy sinh.

Baal cúi đầu, ghé vào bên tai cậu khẽ cười nói: “Thật sự không muốn kiên trì à?”

Vương Tiểu Minh đột nhiên mở to mắt, khẽ hôn nhẹ lên má hắn, “Baal, vô luận có xảy ra chuyện gì, ta vẫn sẽ kiên trì yêu ngươi, yêu mãi mãi.”

“…”

Đáp lại cậu, chính là Baal nhiệt tình cuồng dã trước nay chưa từng có!

CHÍNH VĂN HOÀN