[Danmei] [ULB – PN] – Titan chi lữ (Nhất)

by Rainy.Lyn

U linh Boss | Phiên ngoại |

Titan chi lữ (Nhất)

Trans: Qt + Ct

Edit: Rainy

Vương Tiểu Minh và Baal

Một chùm sáng chói lóa phát ra từ phía chân trời, sau đó giống như suối phun, tỏa khắp bốn phương tám hướng.

Toàn bộ quân đoàn Titan có vũ trang đều quay lại nhìn chùm sáng đang bắn về phía mình, không hề hoang mang lôi khiên ra chắn trước mặt.

Khiên chắn tầng tầng lớp lớp, tạo thành một bức tường kín như bưng không có lấy một kẽ hở, đẩy chùm sáng ra bên ngoài.

Chùm sáng giằng co với bức tường khiên chắn khoảng độ một phút, rốt cục cũng biến mất.

“Rút rồi kìa!” Một gã Titan đột nhiên nhảy dựng lên, nhưng do quá đột ngột nên ngã lăn quay ra đất, “Xông lên!”

“Ya!”

Các Titan khác nghe vậy, đồng loạt nện cước bộ xuống mặt đất, chạy rầm rập về phía trước.

Lạch bạch cuối hàng ngũ chính là mấy nhóc Titan mới có hai ba trăm tuổi.

Mặc dù vóc dáng tụi nó so với những gã Titan khác cực kỳ đối lập, trông có vẻ nhỏ xinh đáng yêu, nhưng so với Vương Tiểu Minh, tụi nhỏ vẫn cao hơn cậu những hai cái đầu. Ngay cả Baal so với đám nhóc trước mặt này cũng đành chịu lép vế.

“Thành thật xin lỗi.” Vương Tiểu Minh lấy tay khẽ chọc chọc vào tấm lưng của thằng nhỏ Titan chạy cuối cùng.

Do Baal nhất quyết không để cậu dùng tay vỗ lưng nhóc ấy, cho nên cậu mới phải hành động bất lịch sự như vậy.

Thằng nhóc Titan kia không hề hay biết, chỉ vươn tay ra gãi gãi chỗ bị chọc sau lưng rồi tiếp tục cắm mặt chạy về trước.

Vương Tiểu Minh bất đắc dĩ đành phải xuống tay mạnh hơn một tí.

Thằng nhóc Titan đó bất ngờ giật nảy mình, sợ hãi quay đầu nhìn cậu.

Biết rõ đối phương chỉ là một đứa trẻ, nhưng bị nó từ trên cao dòm xuống, Vương Tiểu Minh vẫn cảm thấy có một áp lực rất lớn. “Tôi muốn hỏi cậu một chuyện.”

Thay vì sợ hãi như lúc đầu, thằng nhỏ Titan tò mò nhìn cậu, “Ngươi là chủng tộc gì á? Sao nhỏ xí xi vậy nè?”

“Tôi là nhân… à không, tôi không phải nhân loại, tôi là Huyết tộc.” Theo như ký ức lưu trữ từ xưa đến nay, Vương Tiểu Minh vẫn mặc định mình là nhân loại.

“Huyết tộc?” Thằng nhỏ Titan đột nhiên lùi ra sau từng bước, “Ngươi tính uống máu ta hả?”

Bởi vì giọng nó rất to thành ra kéo theo mấy đứa nhỏ khác te te chạy về phía này, bọn nó tò mò nhìn Vương Tiểu Minh và Baal.

Baal khó chịu nhíu mày, “Ta ghét ánh mắt của tụi nó.”

“Sao thế?” Vương Tiểu Minh lại cảm thấy tụi nhỏ thật đáng yêu, cả đám đứa nào đứa nấy mắt to tròn long lanh, đầy vẻ hồn nhiên thơ ngây và tò mò mà chỉ có con nít mới có.

“Vì tụi nó cứ như đang nhìn ngắm đồ chơi vậy.”

Vương Tiểu Minh đang định nói ‘ngươi nghĩ ngợi nhiều quá’, liền nhìn thấy một thằng nhóc Titan vươn ngón tay ra, “Ta có thể chọc thử mặt ngươi không?”

Vương Tiểu Minh giật mình: “Chi vậy?”

“Ta muốn biết mấy tộc khác da dẻ có giống như chúng ta không.” Ngón tay của nó từ từ vươn lại gần, chưa gì đã bị Baal đá văng ra xa ba mét.

Vương Tiểu Minh nhìn vẻ mặt sợ sệt của tụi nhỏ, cười gượng: “Hắn chỉ giỡn thôi mà.”

Đám nhỏ Titan vẫn dùng ánh mắt săm soi nhìn hai người họ như người ngoài hành tinh.

Vương Tiểu Minh vội ho một tiếng: “Kỳ thật, chúng tôi chỉ muốn hỏi đường thôi. Các cậu có biết thành Bangbo ở đâu không?”

Đám nhỏ Titan quay mặt nhìn nhau, thằng nhỏ mới nãy bị đá văng ra một bên dũng cảm lên tiếng, “Tại sao các ngươi lại muốn đến thành Bangbo?”

Vương Tiểu Minh trả lời: “Bọn tôi có chút việc ở đó.”

Thằng nhóc Titan lắc đầu: “Ta không thể nói cho ngươi được đâu.”

“Sao vậy?” Vương Tiểu Minh thắc mắc.

Baal nheo mắt lại, “Các ngươi là Titan tự do hả?”

Titan tộc lúc bấy giờ chia thành hai phe.

Một là Quang Minh Titan, từ xưa đến nay vẫn được Titan nữ vương lãnh đạo, thành Bangbo nơi bọn họ muốn đến chính là thủ đô của Quang Minh Titan. Còn lại chính là Titan tự do dưới sự khống chế của Nghịch Cửu Hội. Sau khi Manes chết, Nghịch Cửu Hội bị tước quyền làm chủ ở Nguyên Thù giới, tàn dư của Nghịch Cửu Hội trước kia ở Nguyên Thù giới nay phải rút về địa bàn của Titan tự do. Cho nên địa bàn hiện tại của Titan tự do chính là căn cứ lớn nhất của Nghịch Cửu Hội trong cửu giới.

Mặc dù với địa ngục mà nói, Nghịch Cửu hội có khuếch trương cỡ nào đi chăng nữa cũng không thể uy hiếp đến vị thế của họ. Nhưng nhìn trên mặt bằng chung, tôn chỉ của Nghịch Cửu hội chính là đả đảo địa ngục, bởi thế nếu muốn hợp tác làm ăn, đương nhiên bọn họ phải ưu tiên lựa chọn Quang Minh Titan rồi.

Ánh mắt của đám nhỏ Titan nhìn bọn họ càng thêm đề phòng.

Baal nghĩ một chút, đột nhiên vung tay lên, lôi con hổ ra, nhướn mày nói: “Nếu các ngươi chịu nói cho ta biết, ta sẽ để các ngươi cưỡi nó.”

Con hổ nhìn thân hình ‘bụ bẫm’ của đám nhóc Titan, nhịn không được rùng mình một cái.

Lúc này quả thật trông Baal rất giống bà ngoại Sói muốn nuốt chửng cô bé quàng khăn đỏ, Vương Tiểu Minh liền xoa xoa đầu nó.

Đám nhóc Titan thèm nhỏ dãi nhìn điệu bộ hổ ta rõ ngơ ngác, do dự lắc lắc đầu.

Baal nhìn con hổ đưa mắt ra lệnh.

Con hổ cúi đầu tảng lờ như không thấy.

“Nghe đâu đói bụng cũng khó chịu lắm ha.” Baal mở miệng.

Con hổ ngẩng đầu, nhìn sang Vương Tiểu Minh mà ngoe nguẩy cái đuôi.

Vương Tiểu Minh không đành lòng ngồi xuống vuốt đầu nó.

Con hổ càng thêm hý hửng, lắc lắc đuôi.

“Ráng nhịn một chút đi.” Vương Tiểu Minh vỗ về nó.

Con hổ xịu cái đuôi, tuyệt vọng khuỵu gối, lăn vài vòng trên đất, sau đó phát ra tiếng ‘meo meo’.

Mấy thằng nhóc Titan lại thêm kinh ngạc rồi.

“Nó là con hổ mà?”

Baal dụ dỗ: “Sao, có muốn cưỡi không nào?”

Mấy thằng nhỏ Titan nuốt nước miếng ừng ực.

Con hổ sủa ‘gâu gâu’ vài tiếng nữa.

Ánh mắt của đám nhỏ không còn quả quyết như mới nãy.

Rốt cục một thằng nhóc lên tiếng: “Chỗ này là giao giới giữa Titan tự do và Quang Minh Titan, bình nguyên Oliveti. Quang Minh Titan ở ngay phía trước kìa, nhưng mà bây giờ đang đánh nhau đó. Còn vị trí của thành Bangbo thì các ngươi cứ tới đó hỏi là biết à.” Thằng nhỏ nói xong một mạch, ánh mắt thèm thuồng nhìn con hổ.

Vương Tiểu Minh xoa xoa đầu con hổ.

Con hổ đau khổ lết xác qua.

Nhóc Titan trèo lên lưng hổ, cưỡi nó chạy băng băng.

Vương Tiểu Minh nhìn đám nhóc Titan bên cạnh đang nhảy nhót reo hò không ngớt, nhịn không được hỏi: “Mấy cậu còn nhỏ như vậy sao lại muốn ra chiến trường?”

Mấy thằng nhóc Titan đồng loạt quay lại, “Vì tự do của Titan, giàu mạnh và phồn vinh!”

Vương Tiểu Minh nhớ tới cái thời học tiểu học, khẩu hiệu lúc nào cũng bị phóng đại như thế.

Chờ bọn nó thay nhau cưỡi xong, con hổ mệt muốn tắt thở, nằm bẹp lép trên đất. Dù sao trọng lượng của bọn nó Vương Tiểu Minh làm sao sánh bằng.

Tạm biệt đám nhóc Titan, Vương Tiểu Minh và Baal một lần nữa cất bước lên đường.

Bởi vì quân đoàn Titan tự do đang tấn công Quang Minh Titan, chờ đám nhỏ này tới nơi cũng chẳng làm được cơm cháo gì, cho nên tụi nó đành khoác vai nhau tung tăng về nhà.

Vương Tiểu Minh nhìn bóng dáng tụi nhỏ, cảm khái: “Tụi nó còn đang trong độ tuổi cắp sách đến trường a.”

Baal hỏi: “Nhân loại có học trò những hai ba trăm tuổi sao?”

Vương Tiểu Minh ngẩn người, hồi lâu mới đáp: “Được đến hai ba trăm tuổi, nhân loại chúng ta chỉ có xác ướp thôi.”

Đi hết bình nguyên Oliveti, quân đoàn Titan tự do đã rút về triệt để.

Đây không phải là lần đầu tiên bọn họ tấn công thất bại, bọn họ biết, chiến tranh vẫn chưa có hồi kết. Cho nên vẻ mặt người nào người nấy không hề có chút bất mãn hay mỏi mệt. Thật sự thì bọn họ cảm thấy rất tự hào. Bởi vì họ đã dùng tấm khiên do chính mình chế tạo để chống lại súng quang học mà Quang Minh Titan đã mua từ Ải Nhân tộc. Cái đó là một bước tiến nhảy vọt ngoài sức tưởng tượng.

Có lẽ trong một tương lai không xa, họ cũng có thể chế tạo ra vũ khí như Ải Nhân tộc, không, là thứ vũ khí còn lợi hại hơn nhiều so với Ải Nhân tộc.

Baal và Vương Tiểu Minh ở trên không trung nhìn xuống bóng dáng hưng phấn tíu tít của bọn họ. Người không biết nhìn vào sẽ tưởng rằng bọn họ vừa đi cắm trại dã ngoại về chứ đâu có ngờ bọn họ vừa mới phát động một cuộc chiến.

Vương Tiểu Minh nói: “Ta cảm thấy Nghịch Cửu hội hình như cũng không đáng sợ như trong truyền thuyết.” Lúc cậu còn ở con thuyền Noah, cậu đã nghe không ít lời đồn ác ý về Nghịch Cửu hội.

Baal nhớ tới bộ dáng điên cuồng của Manes, cười lạnh nói: “Bọn chúng chưa hẳn đã là thành viên chính thức của Nghịch Cửu hội.”

“Chứ không phải Titan tự do là căn cứ của Nghịch Cửu hội à?”

“Ừ.”

“Ớ vậy là, bọn họ che dấu cho Nghịch Cửu hội hả?” Vương Tiểu Minh hỏi.

Baal lạnh nhạt đáp: “Chuyện của bọn chúng, ta chẳng hứng thú.”

Vương Tiểu Minh đành nhún vai, ngậm miệng lại, nhìn theo bình nguyên từ từ khuất xa còn mình thì đang chậm rãi tiến vào thành.

Baal giới thiệu: “Thành trấn giáp ranh giữa Quang Minh Titan và Titan tự do hẳn là… thành Cổ Liêu.”

Đây là một tòa rất hùng vĩ.

Chỉ riêng tường thành thôi đã kéo sang hai hướng dài tít tắp không thấy điểm dừng. Cho dù lúc này bọn họ đang bay trên trời. Hơn nữa nhìn từ góc độ hiện tại của hai người, có thể nhìn thấy nhà nhà san sát nối tiếp nhau cùng với quần thể kiến trúc tầng tầng lớp lớp, vậy là đủ biết tòa thành này giàu có sung túc cỡ nào.

Bí bo ——

Tiếng chuông cảnh báo đột nhiên vang lên.

Baal nhíu mày, dựng kết giới, sau đó mặc kệ chùm sáng đang bắn về phía mình, thong thả bay vào.

Súng quang học bỗng dưng mất hiệu lực khiến cho binh lính Titan rơi vào rối loạn, chân tay lúng túng.

Chờ đến lúc Baal và Vương Tiểu Minh tà tà bay vào thành rồi, hai người họ có thể nghe thấy tiếng chân huỳnh huỵt chạy về phía cổng thành. Trên tay binh lính Titan là vũ khí đủ loại kiểu dáng. Dưới mắt quan sát của Vương Tiểu Minh, đám vũ khí đó thật mới lạ, có vài thứ chỉ có thể nhìn thấy trong phim viễn tưởng a.

“Các ngươi là ai?”

Binh lính Titan hoảng sợ nhìn Baal thong thả thu hồi cánh.

“Baal.” Baal lạnh lùng xưng tên, “Vương Tiểu Minh.”

Vương Tiểu Minh kinh ngạc. Cậu không ngờ hắn đột nhiên lại giới thiệu tên cậu như thế. Từ khi gặp Baal cho đến nay, cậu đã quen phụ thuộc vào hắn, cho nên từ ‘phụ thuộc’ bất ngờ được đẩy lên ‘ngang hàng’ làm cậu không khỏi có chút thụ sủng nhược kinh.

Trong đám lính đó có một gã Titan tay cầm súng, có vẻ như là đội trưởng, cẩn thận hỏi hai người họ: “Các ngươi đến tìm Raphael đại nhân sao?”

“Raphael?” Khóe miệng Baal đột nhiên bật ra điệu cười như thể ngồi mát ăn bát vàng.

Vốn đang định hôm nào rảnh rỗi sẽ ghé thiên đường để hoàn thành ‘tâm nguyện’ của Abaddon, bất quá bây giờ xem ra không cần thiết nữa rồi, tên kia đã tự giác hiến thân tới tận cửa.