[Danmei] [ULB – PN] – Titan chi lữ (Tam)

by Rainy.Lyn

U linh Boss | Phiên ngoại |

Titan chi lữ (Tam)

Trans: Qt + Ct

Edit: Rainy

Vương Tiểu Minh và Baal

Đám Titan đứng xem tựa hồ bị choáng nặng, nửa ngày không dám hó hé.

Baal đột nhiên thấp giọng nói: “Nếu muốn tính sổ thì đi tìm mà Abaddon ấy.”

Cái tay đang khư khư ôm lấy mắt của Raphael ngập ngừng một chút, bên mắt còn lại tràn ngập nghi ngờ nhìn hắn.

“Hắn nhờ ta đó.” Baal không hề lăn tăn việc mình bán đứng người khác là chuyện vô sỉ, thành thật mà nói, hắn lại cảm thấy cực kỳ sảng khoái khi bán đứng người khác. (vì đó là bản chất của anh rồi 8->)

Raphael chẳng cần nghĩ nhiều cũng đoán ra được nguyên nhân. “Vì Bogi sao?”

Nhắc đến chuyện này, Baal càng tỏ vẻ không đồng tình. “Trừng phạt bằng cách quăng nó đến Đệ Thập giới cũng quá tay rồi đi.”

Raphael cảm thấy mình thật sự rất oan uổng, “Ta chỉ thuận miệng hù nó thế thôi.”

“Và rồi?”

“Rồi nó kêu ta dám uy hiếp nó.”

“…” Baal chẳng có chút ấn tượng nào về Bogi, nhưng hắn lại cực kỳ ấn tượng ‘khó phai’ với mấy trò đâm thọc của Raphael, cho nên dè bĩu không thôi, “Là một thiên sứ lại đi hù dọa con nít, bộ ngươi không thấy hổ thẹn hả?”

Hai hàng mi của Raphael giật liên hồi, trong mắt hiện lên một tia nhìn đầy nguy hiểm.

Baal đột nhiên quay sang, cất cao giọng nói với đám Titan đang đứng ngây ra như phỗng: “Có muốn biết khả năng chữa bệnh của thiên đường tiến bộ cỡ nào không?”

Raphael nhìn biểu tình ‘như vừa tỉnh ngộ’ của đám Titan dễ bị dụ kia, bỗng dưng hiểu ra ý định của Baal.

“Ngươi có thể làm mẫu được rồi đấy.” Baal lùi về sau cánh gà, nhường cả sân khấu cho hắn.

Raphael chần chừ không nhúc nhích.

Làm mẫu nghĩa là hắn phải tự mình quảng cáo cho sản phẩm… Nhưng thân là người phát ngôn của thần, một Seraphim vĩ đại sao có thể trưng mắt ‘gấu trúc’ ra cho bàn dân thiên hạ chiêm ngưỡng được chứ?

Vương Tiểu Minh tốt bụng hỏi han: “Có cần hỗ trợ không?”

Raphael thoáng nhìn về phía cậu, “Ngươi chấp nhận ăn đấm để làm mẫu hả?”

Vương Tiểu Minh ngạc nhiên: “Vì sao?”

“Bởi vì bộ dạng như vậy mới có thể làm cho bọn họ hiểu được sự thần kỳ của nước thuốc.” Raphael ung dung đáp.

“Ý của tôi là, trên mặt anh không phải đã có sẵn rồi ư? Vì sao cứ phải muốn người khác chịu chung số phận chứ?” Vương Tiểu Minh chớp mắt vô tội.

Bất quá mặc kệ vẻ mặt của cậu có ngây thơ vô số tội cỡ nào, trong cảm nhận của Raphael, cậu đã bị liệt vào danh sách sói đột lốt cừu cực kỳ nguy hiểm.

Hắn hít một hơi thật sâu, từ từ xoay người.

Mặc dù nắm đấm in trên mặt hắn rất chướng mắt, nhưng chút xíu tì vết này hiển nhiên không thể làm hao tổn mị lực của hắn. Mỗi khi khóe miệng hắn giương lên ý cười, phía dưới lại được một phen hớp khí lạnh, rên rỉ sợ hãi không thôi.

“Ta nghĩ, trong các ngươi hẳn đã từng trải qua những thời điểm khó xử như vậy.” Giọng nói của Raphael rất kiên định, thậm chí trong chất giọng kiên định ấy cũng không quên kèm theo một chút mị lực khó cưỡng. “Lỡ có xui xẻo đụng trúng những phần tử bạo lực mất nết, lại phải giữ hình tượng của con nhà có giáo dục, không thèm so đo mà đành hứng chịu sự công kích của đối phương. Cho dù đến phút cuối ngươi có dẫm bẹp cái thứ vô lại ấy như thế nào, nhưng vì để người nhà khỏi lo lắng, ngươi vẫn cần phải xóa đi vết tích mà đối phương để lại…”

Vương Tiểu Minh nhỏ giọng nói với Baal: “Hình như anh ta đang ám chỉ…”

“Trắng trợn thì có.” Baal ôm ngực.

Đổi lại là lúc thường, hắn nhất định sẽ xông lên một cước ngay mông tên này. Bất quá nghĩ đến mới nãy mình vừa chiếm tiện nghi xong, hắn quyết định coi biểu hiện của Raphael như bệnh hoang tưởng thường gặp của những kẻ thất bại.

Cứ cho là thế đi.

Baal quyết định tha cho hắn.

Raphael phát tiết xong mới chính thức vào đề. “Vậy thì các ngươi sẽ phải làm thế nào?” Cái tay còn lại của hắn duỗi ra nửa chừng, một cái lọ chứa một loại nước màu xanh biếc xuất hiện trong lòng bàn tay. “Đương nhiên, có lẽ mỗi người sẽ tự có biện pháp khác nhau cho riêng mình. Ví dụ như là che mặt, đi ngủ lang, hoá trang… Nhưng mà mấy cái đó đâu thể trị tận gốc vấn đề phải không nào? Phương thức tốt nhất chính là làm cho vết thương biến mất. Giống như thế này…” Hắn khẽ lắc cái chai một chút, sau đó bàn tay đang ôm mắt từ từ buông xuống.

Gương mặt hoàn mỹ không chút sứt mẻ.

Vương Tiểu Minh đứng sau hắn còn tò mò chạy ra đằng trước nhìn cho kỹ.

Một bên mắt thâm tím đã biến mất. Nhìn thoáng qua trông hắn chẳng khác gì lúc trước.

Raphael mỉm cười nói: “Đương nhiên. Các ngươi không cần phải che che giấu giấu như ta mới nãy, chỉ cần đổ nước thuốc lên miệng vết thương, vết thương sẽ tự động biến mất. Hiệu quả y như pháp thuật trị liệu của Tinh Linh.”

Đối với Titan tộc mà nói, pháp thuật trị liệu của Tinh Linh khác nào sấm bên tai. Bọn họ là bác sĩ nổi tiếng khắp cửu giới. Nếu mà phân theo chức nghiệp, thiên đường hẳn là nhà thuốc đối với họ.

Vương Tiểu Minh do dự lên tiếng: “Tôi cảm thấy…”

Raphael mỉm cười nhìn cậu, nhưng hàm ý trong nụ cười đó không tốt đẹp như vẻ bề ngoài. “Cảm thấy thất vọng à?”

“Không. Tôi cảm thấy màn quảng cáo của anh không tồi.” Là một thanh niên từ nhỏ đến lớn luôn bị quảng cáo trên TV đầu độc, Vương Tiểu Minh giờ đây thừa sức phân biệt hàng thật hàng giả hàng kém chất lượng. “Màn quảng cáo vừa rồi giống như một trò ảo thuật lắm kỹ xảo nhỉ.”

“Là pháp thuật của thần chứ.” Raphael sửa lại.

Vương Tiểu Minh nhận xét khách quan: “Cảm giác giả tạo quá.”

Raphael mặt không đổi sắc nói: “Ta không nên trông mong lời vàng ý ngọc tuôn ra từ miệng ngươi.”

Đến lúc này, Vương Tiểu Minh trong cảm nhận của hắn đã hoàn toàn trở thành vai phản diện. Nếu bọn họ không phải mặt đối mặt nói chuyện mà chat bằng QQ, chắc chắn Vương Tiểu Minh giờ đây đã chui vào trong sổ đen của hắn.

“Các ngươi cá mè một lứa chứ gì?” Đột nhiên có một thanh âm vang lên giữa biển người.

Raphael ngoái đầu nhìn về hướng thanh âm phát ra.

Đó là một gã trung niên có mái tóc màu nâu nhạt. Trang phục mặc trên người được dệt từ chất liệu tốt nhất, chứng tỏ gã có xuất thân không tầm thường.

“Ngươi cho rằng thiên sứ và đọa thiên sứ có thể ngồi chung thuyền sao?” Raphael mỉm cười. Tuy là hắn không hề phản bác, nhưng ngữ khí đã nói lên hết thảy.

Baal liền tiếp lời: “Ngươi có thể sỉ nhục hắn, nhưng không nên sỉ nhục ta.”

“… Cái gì tên là ‘ngươi có thể sỉ nhục hắn, nhưng không nên sỉ nhục ta’?” Raphael từng chữ từng chữ nặn ra khỏi kẽ răng. Người ngoài nhìn vô cứ tưởng người lên tiếng không phải hắn.

Baal ngay cả khóe mắt còn chả buồn liếc: “Có cần ta thay tên vào cho nó cụ thể không?”

“Không cần.” Raphael liền quay ngoắt sang nhìn gã trung niên, cười nói, “Vị này, nếu có điểm nào nghi vấn, xin hãy bước lên đây thử nghiệm.”

Baal đứng một bên xem kịch vui.

Gã trung niên hùng hổ bước lên đài.

Chờ gã đứng hẳn trên đài, Raphael và Baal nhất thời trở nên vô cùng nhỏ bé, Vương Tiểu Minh thì trực tiếp biến thành hạt đậu.

Gã trung niên lúc đứng nói chuyện với bọn họ còn không thèm khom lưng xuống, “Ngươi muốn thử thế nào?”

Trong tay Raphael đột nhiên hiện ra một thanh kiếm, “Ngươi cho rằng nơi nào bị thương sẽ đau đớn nhất?”

Rõ ràng là một nụ cười rất khiêm nhường, nhưng gã trung niên vẫn cảm thấy sau lưng lạnh toát. Đáng tiếc da gã thật sự quá dày, cơn ớn lạnh trên lưng vẫn không đủ để gã âm thầm cảnh giác.

Gã nghĩ một hồi nói, “Cánh tay.” Nói xong, gã duỗi tay ra trước mặt Raphael.

Raphael có chút áy náy: “Có thể sẽ hơi đau đấy.”

Gã trung niên đáp: “Nếu thuốc của ngươi thật sự công hiệu như vậy thì ngươi đã không do dự làm gì.”

Được một người nhiệt tình yêu cầu mình chém cho gã một nhát, nào có ai muốn do dự chứ? (Anh à, nhìn lại thân phận đi, anh là thiên sứ đấy =-=!)

Có lẽ Vương Tiểu Minh sẽ do dự. Nhưng người rút kiếm không phải Vương Tiểu Minh mà là Raphael, cho nên kiếm không hề lưu tình chém xuống.

Lưỡi kiếm lướt qua làn da thô kệch trên cánh tay.

Máu tươi bắn tung tóe, văng cả về phía trước.

Vương Tiểu Minh chỉ đứng xem thôi mà toàn thân đã thấy đau buốt tột cùng.

Gã trung niên Titan đau đến độ sắc mặt biến đổi dữ tợn. Gã tựa hồ không ngờ, đường kiếm của Raphael lại chém xuống thâm hiểm như vậy.

Raphael nhân cơ hội lôi ra lọ nước thuốc, đứng trước mặt mọi người quảng cáo, “Loại nước thuốc này tên là ‘Hồi sinh’, được phỏng theo phép thuật trị liệu của Tinh Linh tộc. Thành phần của nó là một tập hợp của những dược liệu vô cùng trân quý, trân quý nhất phải kể đến thành phần chiết suất từ loại cây chỉ sinh trưởng trên thiên đường…”

Gã trung niên nhịn không được dùng ngón tay khẽ chọc chọc vai hắn.

Raphael cười tủm tỉm nhìn gã, “Gì a?”

“Đau…” Gã trung niên Titan biểu tình vặn vẹo.

“Đúng vậy! Nó có thể giảm đau.” Raphael vỗ vỗ vai gã, “Ngươi bổ sung không sai. Sở dĩ nó có thể giảm đau vì trong nước thuốc này có một loại dược liệu tên là…”

Gã trung niên phịch mông xuống đài.

Raphael giật mình: “Ngươi có sao không?”

Sắc mặt gã trung niên lúc này đã trắng bệch, nói không nên lời.

“A!” Raphael đột nhiên vỗ cái bộp lên trán, “Đáng ra ta phải thử thuốc trước chứ nhỉ.” Hắn mỉm cười, “Đừng trách ta nha?”

Gã trung niên nói còn không nổi, trách thế nào được?

Lương tâm của Raphael sau khi trôi dạt ở đâu đó một hồi rốt cục đã trở lại, nhỏ từng giọt nước thuốc màu xanh xuống miệng vết thương của gã.

Một màn thần kỳ xuất hiện.

Đương nhiên, cái từ ‘thần kỳ’ chỉ đặc biệt áp dụng với Vương Tiểu Minh.

Cậu trừng lớn hai mắt nhìn miệng vết thương chậm rãi khép lại, lành lặn như thể chưa từng bị thương.

Thế nhưng sắc mặt của gã trung niên vẫn tái nhợt. Gã nâng tay khẽ vuốt qua vị trí bị chém, biểu tình vô cùng khiếp sợ.

Raphael cười nói: “Ta có thể thông cảm cho sự kinh ngạc của ngươi. Đúng vậy, tốc độ chữa bệnh của loại nước thuốc mới này nhanh gấp bội so với loại nước thuốc cũ của thiên đường. Nó là sản phẩm mới nhất đấy, nếu các vị muốn có nó, hãy nhanh chóng đề nghị triều đình đặt mua với số lượng lớn ngay từ bây giờ.”

“Ta sẽ làm liền.” Gã trung niên đứng sau lưng hắn lẩm bẩm.

Raphael nhướng mày, quay đầu lại hỏi: “Xin hỏi ngài đây là…”

“Ta là quan chuyên quản nội vụ của cung đình, cận thần của nữ vương bệ hạ.” Gã trung niên một tay chống đất, vất vả lắm mới đứng dậy được, “Trước đó ta nhận được tin sứ giả thiên đường giáng trần cho nên mới chạy tới đây. Loại nước thuốc này thần kỳ làm sao, ta nhất định sẽ lập tức bẩm báo với nữ vương!”

Raphael nói: “Cứ tự nhiên.”

Vương Tiểu Minh hỏi: “Nếu miệng vết thương khép lại, vậy lượng máu bị mất đi có thể tự hồi phục được không?”

Raphael càng thêm chắc chắn cậu đến đây để phá đám, “Ngươi có thể ăn nhiều tiết canh. Sẵn tiện ăn thêm não heo đi cho bổ não.”

Vương Tiểu Minh cúi đầu nghĩ một hồi, “Tôi vẫn còn một thắc mắc nữa.”

Raphael khó chịu: “Ta chưa chắc đã trả lời đâu.”

Vương Tiểu Minh vẫn mở miệng đặt câu hỏi: “Ở trên thiên đường, Seraphim không phải là chức vị rất cao à? Tại sao phải xuống đây để… làm nhân viên tiếp thị?”

Raphael quả nhiên im thin thít.

“Trường hợp này bình thường sẽ có hai đáp án.” Baal chậm rãi giải thích, “Một là làm sai chuyện gì đó, bị Michael xử phạt. Hai là cá độ thua, phải chấp nhận hình phạt.”

Raphael thản nhiên hất mặt sang một bên, vào tai nọ ra tai kia.

* Seraphim: Thiên sứ sáu cánh, hình như là trưởng thiên sứ, tớ cũng lười giải thích, chi tiết xin hãy nhờ Gg thúc.