[Danmei] [ULB – PN] – Titan chi lữ (Ngũ)

by Rainy.Lyn

U linh Boss | Phiên ngoại |

Titan chi lữ (Ngũ)

Trans: Qt + Ct

Edit: Rainy

Vương Tiểu Minh và Baal

Hai hàng lông mày của nữ vương thiếu chút nữa là bật ra khỏi trán, ánh mắt cực kỳ dữ tợn nhìn về phía Baal. Bà nghe nói Raphael và Baal đến đây, biết chuyện này nhất định chẳng có gì tốt đẹp, không ngờ mình lại tới chậm một bước.

“Nữ vương…” Thân hình to lớn của quan nội vụ phủ phục trước gót giày cực đại được chạm trổ đá quý tinh xảo của nữ vương, hai tròng mắt nằm sâu trong hốc, “Chúng ta bị biển lửa của địa ngục vây quanh, rong ruổi chạy loạn suốt mấy ngày đêm.”

Đám Titan còn lại đều ngóc cổ phụ họa. Bất quá trên mặt bọn họ tuy rằng biểu hiện rõ phẫn nộ, nhưng không ai dám lớn tiếng ồn ào, chỉ sợ thanh âm của mình quá lớn, không cẩn thận lại chọc giận Baal.

“Baal các hạ.” Thanh âm của nữ vương bật ra khỏi kẽ răng, lửa giận không ngừng sôi sục trong họng.

Baal ngắt lời: “Bà nên nghe tiếp đoạn sau.”

“…” Nữ vương hít một hơi thật sâu, “Nói tiếp đi.”

“Đến ngày hôm sau,” quan nội vụ nuốt nước miếng một cái, giống như tình cảnh lúc ấy còn đang rõ mồn một trước mắt, “Con đường trước mặt bỗng dưng hiện ra một kết giới… màu xanh biếc thì phải? Tóm lại là giống như một cái lồng.”

“Ừm. Sau đó…”

“Liệt hỏa của địa ngục không có cách nào phá được rào chắn của nó, nhưng mà bọn thần cũng không vào được.” Quan nội vụ thấp giọng nói, “Cho nên, bọn thần bắt buộc phải chạy vòng quanh kết giới kia, bị liệt hỏa của địa ngục rượt đuổi cả một ngày.”

Không ngờ trong lúc mình thản thơi nằm ngủ, bọn họ cư nhiên đã trải qua rất nhiều gian khổ trong kết giới. Vương Tiểu Minh không đồng tình liếc Baal.

Baal nhìn trời, bất quá khóe miệng đắc ý có kiềm chế cỡ nào vẫn bại lộ.

“Là như vậy?” Nữ vương cảm thấy cực kỳ bất mãn.

Quan nội vụ lắc đầu đáp: “Chưa hết. Còn có ngày thứ ba.”

Nghe đến đây, nữ vương cũng bất đắc dĩ mà cảm thông với họ. Cho dù dũng sĩ của Titan thân thể khoẻ mạnh đến mấy, nhưng ba ngày không ngủ lại phải chạy liên tục cũng quá đáng rồi đi.

“Tới ngày thứ ba, kết giới kia đột nhiên mở rộng, bọn thần bị hút vào trong kết giới.” Quan nội vụ nói tới đây mới thở ra nhẹ nhõm, “Địa ngục liệt hỏa bị cản ở bên ngoài. Cứ thế, bọn thần ngồi không trong kết giới thêm một ngày nữa, mãi đến khi được gặp lại nữ vương bệ hạ ngài!” Tựa hồ vì muốn biểu đạt tấm lòng trung trinh và bi kịch của gã, trên mặt gã lã chã rơi lệ.

Raphael nhịn không được liếc Baal một cái. Trong lúc đánh nhau với hắn mà tên này vẫn thừa sức dựng lên một kết giới khác —– tuy rằng bản thân hắn cũng chưa dốc toàn lực nhưng qua đây có thể thấy rõ một điều, sức mạnh của Baal lúc này càng thêm khủng bố. Xem ra khi tên này bị phong ấn ở Nguyên Thù giới, có lẽ đã nghĩ ra một phương thức hiệu quả để hấp thu và gia tăng sức mạnh.

Nữ vương vỗ thật mạnh xuống tay vịn, “Baal các hạ, ngài có muốn giải thích gì không?”

Bởi vì bà lỡ dùng sức quá đà, tay vịn lạch cạch một tiếng rớt xuống.

Một thị nữ đứng bên cạnh vội vã chạy lên đỡ lấy, sau đó coi như không có việc gì bỏ vào túi. Hiển nhiên chuyện này do thói quen lâu ngày hình thành.

“Khụ.” Trên cổ nữ vương đỏ bừng nhưng vẻ mặt vẫn duy trì màu trắng như ban đầu, giống như ở giữa hai bộ phận có một đường ranh giới, “Baal các hạ?”

Baal mặt không đổi sắc nói: “Chỉ cần có được bảo thạch của địa ngục, các ngươi sẽ có được kết giới cường đại như vậy.”

“Thế ra ngài bắt bọn họ hì hục chạy không điểm dừng trong kết giới hai ba ngày đêm là để thần dân của ta cảm nhận được sức mạnh của kết giới sao?” Nữ vương tức giận đến nỗi hai gò má phát run. Mặc dù đối với bà, thiên đường và địa ngục là hai thế lực cao cao tại thượng, bà không khỏi quỳ gối ngước nhìn, nhưng là nữ vương của Titan tộc, bà có trách nhiệm phải bảo vệ thần dân của mình!

Vương Tiểu Minh giải thích một chút: “Không điểm dừng là vô hạn mà hai ba ngày là hữu hạn. Cho nên này hai từ này ngài không thể dùng chung được đâu.”

Hai con mắt to đùng của nữ vương liếc về phía cậu.

Lưng của Vương Tiểu Minh nhất thời cứng đờ.

Baal thản nhiên nói: “Chi bằng ta bán cho Titan tự do vậy?”

Nữ vương trầm mặc.

Bà thừa biết, so với Titan tự do, Quang Minh Titan dù là nhân lực hay vũ khí cũng đều thua xa. Quyền lực bà nắm trong tay hiện nay là nhờ khi trước nhận được sự giúp đỡ của Ải Nhân tộc. Cũng bởi nguyên nhân ấy mà Quang Minh Titan bây giờ đều xài vũ khí nhập khẩu từ Ải Nhân giới, bà tuyệt đối không thể dùng số tiền ít ỏi còn lại trong ngân khố để mua bảo thạch của địa ngục được. Cho dù có muốn tiền cũng đâu đủ.

Thế nhưng bà càng không dám đắc tội với địa ngục hoặc khiến họ nghiêng về phía Titan tự do. Chỉ cần nghĩ đến sức mạnh khủng bố của bọn chúng là da đầu đã muốn nổ ra rồi.

Trong lúc bà đang rơi vào thế khó xử, Raphael mở miệng, “Từ khi nào mà ngươi lại trở thành nhân viên tiếp thị của địa ngục thế? Ta còn tưởng nơi ngươi hận nhất là địa ngục chứ.”

Baal gạt lời: “Sai. Thiên đường mới là nơi ta hận nhất.”

Raphael ngoài cười trong không cười đáp: “Vinh hạnh cho ta quá.”

Baal liếc mắt nhìn nữ vương, “Mục đích của ta rất đơn giản, chỉ muốn nối lại cây cầu giao thương giữa địa ngục và Titan tộc mà thôi.”

Nối lại cây cầu giao thương giữa địa ngục và Titan tộc?

Raphael nghĩ, trong lời nói của hắn nhất định có ẩn ý sâu xa nào đó.

Nữ vương cũng cảm thấy vậy. Bà kinh ngạc nhìn Baal, sau đó tựa hồ nghĩ tới chuyện gì đấy, đôi mày nãy giờ nhíu thành một cục dần thả lỏng, khóe miệng lộ ra một nụ cười bừng tỉnh.

Tại địa ngục.

Mammon ngồi tựa vào sofa, mệt mỏi nhìn đám ma nữ lẳng lơ, ăn mặc diêm dúa khoe da hở thịt đang uốn éo những vũ điệu động lòng người trên sân khấu.

Một gã ác ma lạch bạch chạy tới cửa, “Mammon đại nhân, có tin tức từ Titan.”

“Nga? Vào đi.” Mammon tay cầm ly rượu màu đỏ tía, nhẹ nhàng lắc lắc.

Sau khi gã ác ma bước đến trước mặt hắn thì quỳ xuống: “Nữ vương của Quang Minh Titan đã quyết định mở cửa giao thương với chúng ta.”

Trong mắt Mammon chợt lóe sáng, nghe được câu này tinh thần khởi sắc không ít, “Xem ra Baal có ích hơn ta nghĩ. Thay ta chuyển lời tới nữ vương, ta có thể tự mình đàm phán giao dịch với bà ta.”

“Hơ.” Gã ác ma chần chừ.

“Chuyện gì?”

“Nữ vương nói, muốn nhập khẩu một viên ru-bi, thời gian và địa điểm tùy Mammon đại nhân quyết định.”

Nụ cười của Mammon đông lại, “Nhập khẩu một viên ru-bi nghĩa là sao?”

Gã ác ma chân thành hồi đáp: “Nhập khẩu một viên ru-bi nghĩa là nhập khẩu một viên ru-bi đấy ạ.”

Mammon nheo mắt lại, “Còn tin gì nữa không?”

Gã ác ma nghĩ một hồi lại bẩm báo: “Nghe nói Titan nữ vương vừa đặt một lô nước thuốc từ thiên đường.”

“…” Sắc mặt của Mammon càng lúc càng khó coi.

“Là Raphael đích thân đi tiếp thị.”

“Raphael?” Mammon nhướn mày, “Hắn bị cái giống gì thế, đắc tội Michael à? Hay là lại cá cược thua?”

“Cái này thần cũng không biết. Bất quá lúc hắn trở về thiên đường, trên mặt mang theo thương tích, nghe phong phanh là do bị Baal đại nhân đập cho một trận.”

Mammon biết rõ giao dịch của Baal và Abaddon, nghe vậy cười lạnh: “Xem ra hắn còn bớt được một việc.”

Gã ác ma thấy hắn ta mất hứng, quỳ dưới đất không dám hó hé.

“Hai người họ bây giờ có còn ở Titan tộc không?”

“Thưa không. Nghe nói đã rời đi. Hình như là trở về nhân giới.” Gã ác ma nghĩ một chút lại nói, “Lại nghe đâu Baal đại nhân bảo là muốn ẩn cư.”

“Ẩn cư?” Trên mặt Mammon tràn đầy kinh ngạc. Cái tên suốt ngày lấy phá hoại làm niềm vui cư nhiên muốn ẩn cư? Hắn ta thấp giọng lẩm bẩm: “Sức mạnh tình yêu cũng quá ghê rồi đi.”

“Sao ạ?” Gã ác ma tưởng hắn đang nói với mình.

“Không có gì.” Mammon phất tay đứng lên, đá cái bàn đi, khẽ vuốt cái nhẫn trên ngón tay, “Mau liên lạc với Dark của Titan tự do.”

Gã ác ma giật mình nhìn hắn.

Chẳng lẽ Mammon đại nhân quyết định san bằng Titan tự do, giải quyết triệt để Nghịch Cửu hội?

“Ta rất muốn biết, khi đối diện với bảo thạch của địa ngục, vũ khí của Ải Nhân tộc và nước thuốc của thiên đường liệu sẽ chống đỡ được bao lâu.” Khóe miệng Mammon tuy đang cười nhưng đồng tử lạnh như băng như sương.

Gã ác ma cả người run bắn, mọi nghi vấn đang chực trào ra đều phải nuốt lại vào trong.

Có lẽ trong mắt thiên đường và địa ngục, cái gì mà Nghịch Cửu hội, Ải Nhân tộc, Titan tộc đều chẳng quan trọng, bởi vì đối thủ của bọn họ trước giờ chỉ có nhau.

Ở Pháp.

Tòa thành Bright của Vương Tiểu Minh.

Pripley đã bắt đầu quen với lịch trình của một quản gia, mỗi ngày rời giường là lập tức đứng chỉ tay năm ngón, lệnh cho đám Huyết tộc cấp thấp chia nhau quét dọn từng phòng sạch không chút bụi, sau đó nấu cơm, làm vườn, mang sủng vật của chủ nhân —— ma hổ đến từ rừng Ảo Diệt đi dạo trong hoa viên, vân vân và vân vân… Tóm lại, biểu hiện của y càng lúc càng chuyên nghiệp. Đây là theo những lời mà Mario – vị huấn luận viên được Edwin cho mượn nhận xét.

Nếu hỏi y còn gì bất mãn thì chính là, mỗi ngày trong thành đều nghe thấy tiếng rống om xòm của Baal.

Đối với Huyết tộc, nhất là những Huyết tộc cấp thấp vừa được nhận sơ ủng mà nói, tiếng rống giận của đọa thiên sứ đại nhân thật sự đáng sợ gấp vạn lần so với sự tồn tại của tổ chức khủng bố.

Ví dụ như hiện tại ——

“Vương Tiểu Minh! Ngươi mau ra đây cho ta!” Baal vỗ cánh, ở trong thành huơ chân múa tay loạn xạ.

Pripley đứng trong đại sảnh, âm thầm tự đắc vì hôm trước bản thân lo xa nên đã cất hết bình hoa, chai lọ và các đồ vật dễ vỡ đi!

Rầm, rầm, rầm, rầm, rầm…

Trên lầu, hàng loạt đồ đạc đáp đất theo một tiết tấu hài hòa.

Pripley kiểm điểm: Ngày mai có lẽ cũng nên dẹp sạch đống tranh treo tường.

“Vương Tiểu Minh, ngoan nào, giờ thật sự là lần cuối cùng nè.” Thanh âm của Baal nhẹ nhàng dụ dỗ.

Vẫn như trước, thật lâu không có hồi âm.

Baal nhịn không được, bộ mặt gian ác lại bại lộ, “Nếu ngươi ngoan ngoan đi ra, kết cục sẽ tốt hơn là bị ta lôi ra đó!”

Vương Tiểu Minh cuộn mình trốn trong tủ âm tường, mi mắt còn nâng không nổi. Cơn buồn ngủ dữ dội khiến não bộ của cậu không thể tiếp thu được những lời mà Baal hăm dọa.

Thật sự mà nói, cậu đang rất bực bội.

Lúc trước Baal nói về thành ẩn cư, nhưng kỳ thật từ lúc bọn họ trở về đến nay, Baal liền xách cậu lên giường vận động không ngừng… Tuy rằng cậu thân là Huyết tộc không chết ngay được, nhưng giấc ngủ vẫn rất cần thiết.

Cậu quyết tâm, cho dù trời có sập cũng mặc kệ, giấc ngủ là quan trọng nhất!

“Mẹ ngươi gọi điện kìa.”

Baal đột nhiên toát ra một câu.

Vương Tiểu Minh giật mình lọ mọ ngồi dậy, não bộ chưa kịp phản ứng lại, cơ thể cậu đã theo bản năng đẩy cửa tủ bước ra ngoài.

Bên ngoài tủ, Baal mang theo một đôi cánh đen âm u sau lưng, vẻ mặt gian không để đâu cho hết cười lạnh nhìn cậu.

“…”

—————–HOÀN—————–

*Tung bông* Cuối cùng cũng hoàn rồi (sau bao ngày vật vã T^T). Bản download tớ sẽ chỉnh lại rất nhiều cho nên chắc là lâu lắm mới xong. Theo mọi người có nên đổi lại cách xưng hô của Tiểu Minh và Boss ko :-? Tiểu Minh xưng với Boss: trước là tôi – anh, sau là em – anh. Boss xưng với Tiểu Minh: trước là ta – ngươi, sau là ta – em. Mọi người nghĩ sao?